Trì Diên một điểm cũng không nhớ sai. Cậu nhớ vô cùng rõ ràng, trong ký ức của mình, năm mười tuổi đó cậu bị "Người" đẩy xuống lầu, camera giám sát không thấy có bất cứ ai bên cạnh cậu, nhưng bà ngoại lại thấy sau lưng cậu có một dấu bàn tay tím bầm nhỏ, hết sức lo sợ bắt đầu dẫn cậu đi các nơi cầu thần bái Phật, thỉnh cao nhân chỉ cách bảo vệ tính mạng.
Nhưng là, nhưng là sau khi cậu đeo tro cốt Diệp tam công tử rồi có hiệu quả rõ ràng, bình sứ nhỏ kia liền luôn được mang trước ngực cậu, lần trước ở trường học của Từ Giang thứ kia rõ ràng đã rất kiêng kị cái này, là vật gì dám trực tiếp động thủ ngay cạnh tro cốt Diệp Nghênh Chi đây?
Lại nghĩ đến chuyện một tháng nay bản thân mình ngủ đặc biệt say, không có chút cảm giác nào, nhưng khi tỉnh dậy lại cảm thấy cả người mệt mỏi, Trì Diên không ngồi yên được nữa, cả đêm cũng không thật sự ngủ, cố gắng lưu lại một tia ý thức để cảm ứng động tĩnh bên cạnh, nhưng lại chỉ là thần hồn nát thần tính, không có dị trạng thật sự gì.
Cuối cùng thật sự không nhịn được mà ngủ mất, ngày hôm sau tỉnh dậy nhìn trái nhìn phải, bản thân mình đích xác thành thành thật thật ngủ ở trong chăn, ngủ rồi trở người cũng là chuyện bình thường, một ít động tác thay đổi vị trí đương nhiên không đáng ngạc nhiên.
Hôm nay vừa đúng Chủ nhật, Trì Diên rửa mặt, cảm thấy thoáng tỉnh táo một ít, không dám trì hoãn nữa, trực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tuy/167244/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.