Lúc Trì Diên đi đến bến xe thì đã là xế chiều hơn sáu giờ, cũng may bây giờ là mùa hè, chân trời vẫn một mảnh rực rỡ, thế nhưng ánh vàng đã bị nhuộm, không như mặt trời mọc buổi sớm trong vắt đầy sức sống, bất chợt làm cho người ta có ảo giác thẫn thờ nồng đậm.
Vé cậu mua là chuyến bảy giờ tối, nhưng đợi đến sát giờ vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe nào, một khắc đúng bảy giờ, bến xe có một người phụ trách sắp xếp bọn họ lên một chuyến xe khác, trên xe này còn năm sáu chỗ trống, điểm cuối cũng sẽ đến Tô Minh thị, chỉ là thời gian dài, trên đường còn có thể dừng lại ở bến xe mấy huyện phía dưới, đường xe vốn hai tiếng sẽ phải đi hơn ba tiếng. Người phụ trách nói nếu bằng lòng lên xe này thì có thể được bù giá, nếu không muốn thì phải chờ ban quản lý, nhưng không biết sẽ mất thời gian bao lâu.
Trì Diên thầm nghĩ cả hai chênh lệch thời gian cũng không là bao, ít nhất xe này tuy lâu hơn một chút nhưng chắc chắn có thể trở về, chờ ban quản lý thì không biết phải chờ đến bao giờ, bèn lên xe, ngồi ở chỗ trống phía sau gần cửa sổ, bên cạnh cậu đã có một người đàn ông trung niên vạm vỡ mặc áo jacket ngồi đó.
Trì Diên thấy thế lại dịch dịch vào trong. Thời điểm cậu nghỉ ngơi không tốt sẽ dễ bị say xe, hôm nay bôn ba một ngày, tinh thần lại khẩn trương cao độ liên tục, buổi tối cũng không ăn cơm đàng hoàng, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tuy/167237/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.