Ta bàn bạc với hắn về khả năng nhảy giếng.
Bị Từ Thịnh từ chối ngay lập tức.
Lý do rất đơn giản, một người nhảy giếng là tai nạn, hai người nhảy giếng là điên.
Thêm vào đó ý tưởng này Trương Cố Dương đã nghĩ ra, muốn vớt trong giếng mà vớt được hai người, không đảm bảo hắn sẽ không nghĩ nhiều.
Nghĩ nhiều sẽ điều tra, điều tra sẽ có sự cố, có sự cố rất có thể sẽ lần ra manh mối.
Ta nghĩ đến cảnh ta đang hưởng thụ tự do bên ngoài, đột nhiên Trương Cố Dương xuất hiện, nhìn ta u oán gọi nương nương, liền rùng mình.
Trời lạnh, vẫn là đốt lửa, ít nhất còn ấm áp.
Thúy Thúy mạnh mẽ đòi đi theo ta.
Điều này Từ Thịnh đáp ứng rất sảng khoái, còn nói lúc đó không cần chúng ta lo thi thể, hắn tuyệt đối lo liệu đâu vào đấy.
Ta nghi ngờ tên này vốn dĩ đã có ý định mang luôn cả Thúy Thúy đi cùng.
Lần này Từ Thịnh không nhắc đến việc lén xuất cung vào Tết đèn lồng nữa, thật ra là ta cũng không biết dạo này hắn bận gì, dù sao cũng thấy hắn ra vào Vân Hà Cung, còn không biết từ đâu lôi về được bộ y phục hoạn quan, mặc vào trông cũng ra dáng lắm.
Tất nhiên lời này ta không dám nói với hắn.
Bất cứ nam nhân nào, ngươi nói hắn giống hoạn quan, chắc chắn hắn sẽ không vui...
Trương Cố Dương cũng đã ghé thăm vài lần, ngoài mang đồ đến cho ta còn báo một tin chẳng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trong-bap-cai-o-hau-cung/3729930/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.