Dù Trương Cố Dương vừa nhận cú sốc tình cảm, khó mà đến đây trong thời gian ngắn, nhưng không thể đảm bảo không có gì bất ngờ.
Thúy Thúy rất hiểu ý mà đi canh chừng cho ta.
Còn ta nhìn Từ Thịnh, cảm thấy hơi đau đầu.
Không ngờ trong thời gian ngắn như vậy, ta lại phải cởi đồ hắn lần thứ hai.
Nhưng lần này tốt hơn lần trước một chút, lần trước Từ Thịnh tự nôn đầy người, nên ta phải cởi từ đầu đến chân, lần này hắn ôm n.g.ự.c ngã xuống, lý thuyết là ta chỉ cần cởi phần trên của hắn.
Ta cũng thực hiện như vậy.
Vết thương của Từ Thịnh khá sâu, thịt đỏ tươi lật lên để lộ một vết cắt lớn, từ độ sâu mà nói hoàn toàn đạt đến mức cần khâu.
Được rồi, ta không có kim chỉ ở đây.
Trước khi đến đây có lẽ hắn đã tự xử lý vết thương, nhưng rõ ràng phương pháp không đến nơi đến chốn, chỉ là lấy một miếng vải không biết từ năm nào tháng nào mà quấn sơ qua, trên đó đen một mảng xám một mảng, nhìn qua đã biết không hợp vệ sinh.
Dùng loại vải bẩn này để quấn vết thương, không nhiễm trùng mới là lạ!
Ta chạy ra ngoài lấy một cái chăn đắp lên người hắn, sau đó giữa chăn và áo bông, quyết định tháo vải chăn.
Dù sao vá chăn cũng dễ hơn vá áo nhiều, ta không nỡ xé nát áo bông.
Thúy Thúy tiếp tục đun nước trong sân theo ý ta, ta xé vải thành từng dải dài, bỏ tất cả vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trong-bap-cai-o-hau-cung/3729922/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.