Ta nói lời chân thành.
Chỉ không nhắc đến việc ông đã dung túng cho Hoàng hậu hãm hại phi tần.
Việc Hoàng hậu có thể qua mặt Thái y viện khiến các phi tần khó mang thai trong hậu cung chắc chắn không thể thiếu sự giúp đỡ của ông.
Nhưng mỗi người đều có lựa chọn và lập trường riêng, ta không thể bình luận.
Viện sử run rẩy đưa tay lau nước mắt.
"Thôi thôi, ta già rồi, ta, ta sẽ về quê ngay."
Ta nhìn bóng lưng cô đơn của viện sử, khẽ nói: "Đại nhân, về quê rồi thì đừng nghĩ đến chuyện cũ làm gì, an hưởng tuổi già mới là điều quan trọng."
Ông không quay đầu lại mà chỉ vẫy tay áo, bước về phía hoàng hôn.14
Cuối cùng ta cũng trở thành viện sử của Thái y viện.
Cuộc chiến giữa Đại Chu và Đông Hạ kéo dài nửa năm, ta cũng điều trị chứng mất ngủ cho Chu Hạc nửa năm.
Nửa năm này, gần như hắn không thể rời xa ta.
Không có hương và thuốc an thần của ta thì đêm nào hắn cũng khó ngủ.
Ta dần trở thành người mà Chu Hạc tin tưởng nhất.
“Tống viện sử, nửa năm nay ngươi đã điều trị rất tốt cho cơ thể trẫm.”
"Nhưng rất nhanh thôi, trẫm sẽ không cần đến thuốc an thần này nữa. Đại Chu sắp đánh bại Đông Hạ rồi, trẫm có thể ngủ ngon rồi."
Chu Hạc vừa xem tấu chương trong tay vừa cười nói.
"Chúc mừng bệ hạ." Ta vừa châm cứu cho hắn vừa cung kính nói.
"Đúng rồi, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tro-ve-sau-khi-bi-dang-cho-nuoc-dich/3598888/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.