"A Lệ, con đừng có doạ mẫu thân mà".
Thôi thị thê âm kêu gọi, bà đó giờ sống an nhàn sung sướng, tuổi gần 40, da mặt được chăm sóc kỹ lưỡng hầu như không có nếp nhăn, nhưng mà giờ khắc này, bà ta gào khóc thê lương như vậy, gương mặt dữ tợn, đường vân nơi khoé mắt bên môi tất cả đều hiện ra.
Tiết Hoa Lệ bị bà ta ôm vào trong ngực, hai mắt nhắm nghiền, khuông mặt trắng bệch, tựa hồ choáng váng đến ngất xỉu.
"Ngươi đúng là tâm địa ác độc, A Lệ là thân muội muội của ngươi, ngươi lại đưa người ngoài tới nhục nhã nó..." Thôi thị ánh mắt đặc biệt doạ người.
Tiết Nghiên Tuệ cố ý nhìn bà ta cười, Thôi thị tâm cơ thâm trầm, muốn tìm khuyết điểm của bà ta quả thật không dễ dàng, hiện tại bà ấy tâm thần bối rối, là thời điểm vô cùng dễ dàng bắt lấy nhược điểm của Thôi thị.
"Ngươi..."
Thôi thị kịp phản ứng, mạnh mẽ ngậm miệng lại, ánh mắt nhìn Tiết Nghiên Tuệ như đang nhìn thứ gì đó rất đáng sợ.
Tiết Nghiên Tuệ có chút tiếc nuối, nếu như bà ta cùng với Tiết Hoa Lệ giống nhau không chịu nổi một kích thì tốt rồi.
Bên kia, Tiết Thành cùng với hoàng đế im ắng giằng co trong chốc lát, mồ hôi lạnh cuồn cuộn chảy xuống, hắn chán nản nhắm lại cặp mắt, "Khẩn cầu bệ hạ cho vị thần mang tiểu nữ hồi phủ."
Hoàng đế đồng ý.
Tiết Hoa Lệ được cung nữ nâng đi ra ngoài, mọi người vẫn chưa kịp hồi thần đã thấy Tiết quý phi vẻ mặt phảng phất như không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081710/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.