Hoàng đế có chút thu liễm ánh mắt, cũng không có nói thêm gì nữa. Tiết Nghiên Tuệ không có nhận ra sự tình khác thường, hành lễ xong liền bước chân vui vẻ mang người trở về Thừa Gia Điện.
Bên trong Tử Thần Điện, hoàng đế nhìn chằm chằm vào sổ con, cả buổi cũng không có động tĩnh, mực trên ngòi bút đã sớm khô lại, tiếp tục với tay lấy thêm mực lại quên mất vị trí đặt nghiên mực, ngòi bút rơi vào ngọn lửa bên trên đèn cầy..
Khói lửa lan đến đầu ngón tay có chút nóng.
Hoàng đế như đang có điều suy nghĩ, nhìn nhìn chút phiếm hồng ở đầu ngón tay.
Hàn Đạo Huy ở một bên chứng kiến, nhanh chóng sai người mang nước đá đến.
Hoàng đế khẽ vuốt bụng, đầu ngón tay lại càng đỏ hơn, sâu trong đôi mắt tối đen u ám bỗng hiện lên hình ảnh đôi tai hồng thấu của Tiết quý phi dưới ánh mặt trời.
“Trẫm quả nhiên không có nhìn lầm, hoa tai trân châu quá đơn giản, vốn không thích hợp với nàng.” Lông mày hoàng đế thoải mái dãn ra, khóe môi câu lên cười, giật mình nhận ra lúc trước tại sao bản thân không cảm thấy sảng khoái đến như vậy.
“Hàn Đạo Huy, ở trong tư khố của trẫm lựa chút đồ trang sức đem qua cho Tiết Quý phi. Hai hộp trân châu lớn để cho nàng ấy tùy tiện chơi, đừng để nàng chỉ mới thấy hai hạt trân châu liền xem như trân bảo.” Hoàng đế phân phó xong, phiền muộn trong lòng đã quét sạch, bắt đầu xem xét tấu chương.
Hàn Đạo Huy ngạc nhiên trong chốc lát, phất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081706/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.