Ngày thứ hai, đầu tháng năm, mồng một, ở triều đại này cứ vào ngày mùng 1 và ngày rằm đều tiến hành thượng triều dâng sớ.
Sắc trời còn chưa tỏ, văn võ bá quan đã xếp thành hàng tiến vào cung, ngự tiền thân vệ đứng gác ở hai bên, chúng quan đều thần sắc an tĩnh xuống, bệ hạ rốt cuộc cũng lâm triều rồi.
Những ngày này, hoàng đế không tổ chức yến tiệc, không gặp đại thần, lộ ra điềm báo xấu, sóng ngầm trong triều đã bắt đầu khởi động. Thẳng cho đến khi bên trong nội cung truyền ra tin tức, thánh thượng không có việc gì, một số người mới chịu buông thả tâm tình, số khác lại bắt đầu chịu dày vò.
Tùy tùng ngự sử dẫn dắt tất cả đại thần vào trong điện, theo chức quan, tước vị mà sắp xếp vị trí, tay cầm phất trần, lẳng lặng chờ đợi.
“Thánh thượng lâm triều.”
Hoàng đế thân mặc long bào, đầu đội mũ rồng, tiến vào chính điện.
Quần thần hành đại lễ, cùng hô to: “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Hắn ngồi ở ghế rồng trên cao, nghe quần thần hô vang như sấm, thần sắc âm trầm, “Chư khanh đứng dậy.”
Án điều khiển phía trên nơi đế vương, bệ hạ vẫn còn sinh long hoạt hổ,uy nghi hiển hách, nào có bộ dạng bệnh nặng đến sắp trút hơi thở cuối cùng?”
Đám người Tiết Thành mặc dù đã sớm biết hoàng thượng triệu kiến phi tần, giống như vẫn bình yên vô sự, nhưng chính mắt nhìn thấy vẫn mang lại đả kích thật lớn đối với bọn hắn.
Hoàng thượng như thế nào nhìn như vẫn còn sức khỏe dồi dào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081704/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.