"Các vị cảnh sát, mời ngồi, trong nhà có chút bừa bộn tôi chưa kịp dọn dẹp..." Nam nhân bước ra mở cửa, vừa hướng mọi người dẫn vào trong nhà, vừa nhặt lên mấy món đồ vứt lung tung trên ghế sôfa, vẻ mặt lúng túng xấu hổ.
Tôn Hướng Minh ôm con gái nhỏ đến chỗ gần cửa sổ chơi đất sét màu, nó nhìn thấy có người tới cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái, lại tiếp tục chơi đùa nắn đất sét thành từng khối tròn vo.
Nhà họ Tôn không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, bố cục hài hoà, bắc nam thông thấu, trang trí vài món đồ vật đơn giản, không có vách ngăn, từ ngoài cửa đi vào chính là phòng khách, quần áo khắp nơi vứt tứ tung, cơm hộp ăn xong cũng quăng bừa bãi trên bàn khách.
Chậu hoa đặt chỗ huyền quan đã khô héo, lan toả bầu không khí luỵ tàn sầu khổ như tình cảnh hiện tại trong ngôi nhà này vậy.
"Uống chút gì không?" Hắn mở tủ lạnh mới phát hiện trong tủ lạnh không có gì, dự định đến phòng bếp nấu nước.
Phương Tân vội ngăn lại: "Không cần phiền phức, chúng tôi đến tìm hiểu chút tình huống sẽ rời đi ngay."
"Ah, đây là phòng ngủ của chúng tôi, bên kia là phòng sách của vợ tôi...." Tôn Hướng Minh mở cửa phòng ngủ, nữ chủ nhân của căn phòng không còn, cho nên nó hiện tại bừa bãi giống y hệt phòng khách vậy, trên chiếc giường lớn là một tấm nệm nhỏ, hẳn là dành cho đứa con nhỏ của hai người, rổ quần áo bẩn đầy vung tràn cả xuống sàn nhà.
Tôn Hướng Minh ngượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-than-ai-phap-y-tieu-thu/1197803/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.