"Ta và tên điên 【Hỗn Độn】 kia không giống nhau... Hắn vì thỏa mãn niềm vui của bản thân, thậm chí có thể chủ động giúp các ngươi gõ vang Đông Hoàng Chung." 【Môn Chi Thược】 với đôi mắt như lỗ kim khẽ nheo lại, "Nhưng ta không thích bất kỳ rủi ro nào, cũng sẽ không cho các ngươi một tia cơ hội nào... Bất cứ khả năng nào có thể tạo thành mối đe dọa cho ta, ta đều sẽ bóp c·hết từ trong trứng nước."
Ô Tuyền thấy vậy, thấp giọng hỏi:
"Thanh Trúc ca... Làm sao bây giờ?"
Thẩm Thanh Trúc nhìn chằm chằm vào bóng dáng áo đen phía trên màn sương xám, một lát sau, bình tĩnh mở miệng: "Ta đi ngăn chặn hắn, ngươi đi gõ chuông."
"Ngươi muốn một mình ngăn chặn hắn? Hắn chính là 【Môn Chi Thược】 ngay cả Nyx và Thất Dạ ca đều thua dưới tay hắn, một người quá nguy hiểm!" Ô Tuyền lắc đầu.
"Thánh ước thứ ba nhất định phải được khởi động." Cánh chim màu xám sau lưng Thẩm Thanh Trúc mở ra, hắn lấy từ trong ngực một điếu xì gà châm lửa, hít một hơi thật sâu...
"Cho dù không mở được, chúng ta ở đây ngăn chặn hắn càng lâu, người dân bên kia sẽ càng an toàn. Nếu để cho tên này rời khỏi Kỳ Liên sơn... Nhân gian sẽ biến thành địa ngục."
Khói mù mịt từ miệng Thẩm Thanh Trúc phun ra, tiếng nói vừa dứt, hắn tựa như một tia sét đỏ thẫm, phóng tới màn sương xám cuồn cuộn kia!
Thấy Thẩm Thanh Trúc đã hành động, Ô Tuyền chỉ có thể cắn răng, với tốc độ cao nhất phóng tới Đông Hoàng Chung trên đỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tai-benh-vien-tam-than-hoc-tram-than/4929487/chuong-1989.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.