- RA NGOÀI RỒI! ĐÂY MỚI THẬT SỰ LÀ BẦU TRỜI!
Sau khi ra khỏi bụng cá voi, Luffy đã hét lớn lên, Isora cũng mỉm cười, nhưng mà sau đó hắn đột nhiên nói nhỏ.
- Hai người tỉnh rồi à?
Mr9 và Miss Wednesday giật mình nói.
- Sao ngươi biết!
Sau đó hai người vội vàng che miệng, Isora nói.
- Ở yên đó, nếu không tôi sẽ chém!
Mr9 và Miss Wednesday gấp rút gật đầu, Usopp nói.
- Nhưng mà nó thật sự chờ 50 năm à? Đám hải tặc đó đã bắt nó chờ quá lâu...
Sanji nói.
- Ngu ngốc! Đây là đại hải trình đúng không? Cậu biết mà. Họ đã chết cả rồi! Có chờ nữa cũng thế thôi.
Nami nói.
- Đúng thế, đã 50 năm trôi qua rồi, nó cho ta thấy vùng biển chưa được xác định này nguy hiểm và khủng khiếp thế nào.
Usopp nói.
- Tại sao các cậu lại nói những lời vô tình như thế? Các cậu cũng đâu có biết rõ! Có thể họ vẫn sẽ trở về! Thật là một câu chuyện cảm động! Một chú cá voi mãi tin vào lời của đồng đội, đúng không, ông lão?
Ông lão đầu bông nói.
- Phải. Nhưng sự thật tàn nhẫn hơn cậu tưởng đấy. Tất cả đều nằm trong kế hoạch của họ. Nhưng người đó... Đã chạy trốn khỏi đại hải trình rồi.
Usopp nói.
- Không thể nào... Vậy họ thật sự bỏ rơi nó sao?
Isora mỉm cười nói.
- Nói họ bỏ rơi nó là vì hy vọng họ còn sống, có lẽ... Họ đã chết cả rồi.
Nami nói.
- Chạy trốn khỏi đại hải trình, đồng nghĩa với việc phải vược qua vành đai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-song-lai-o-the-gioi-one-piece/1208612/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.