"Ấy! Tống đạo hữu, ngươi chờ một chút!"
Tần Duyên vội vàng cuộn lá cờ vải, chui vào con đường nhỏ bị cỏ cây che lấp, gần như không thể thấy.
Tống Ngọc Thiện ngờ vực dừng bước: "Tần đạo hữu còn có chuyện gì sao?"
Tần Duyên níu lấy ống tay áo nàng: "Ngươi thật sự đến Cam Ninh quan sao? Ta chính là quan chủ đương nhiệm của Cam Ninh quan, ngươi là đồ đệ của ai?"
"Ngươi? Quan chủ?"
Tống Ngọc Thiện ngẩn người, Cam Ninh quan đúng là nhân số không đông, nhưng cũng đâu đến nỗi túng quẫn tới mức quan chủ phải đi bói toán kiếm sống chứ? Bà bà nói sư bá năm xưa là tu sĩ Ngưng Khí sơ kỳ, sư tổ lại càng là Ngưng Khí hậu kỳ, ở quận thành cũng là bậc cường giả có tiếng tăm.
Tần đạo hữu cả tuổi tác lẫn tu vi, đáng lẽ cũng chỉ là hàng tiểu bối.
Nếu nàng là quan chủ, vậy Cam Ninh quan...
"Sao nào, ngươi không tin à?" Tần Duyên thử nhe răng, vẻ mặt trông thật nguy hiểm.
"Ta tin." Tần đạo hữu chắc không đến mức lại đi đùa cợt kiểu này.
Tống Ngọc Thiện lấy ra thẻ gỗ mà bà bà đưa cho nàng: "Sư phụ của ta là Hoa Mẫn Văn, đây là sư phụ đưa cho ta."
Tần Duyên nhận lấy thẻ gỗ, quả đúng là lệnh bài đệ t.ử của Cam Ninh quan.
Lúc này nàng mới nhớ ra sư phụ mình còn có một vị sư muội tấn giai thất bại, đã lui về thế tục ở ẩn, vị sư muội ấy đã rời khỏi đạo quan từ trước khi nàng được sư phụ nhặt về.
"Ngươi là đồ đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5296402/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.