Đây cũng là lần đầu tiên Tống Ngọc Thiện được tận mắt cảm nhận, cảnh buôn bán của thư cục cõi âm lại sôi động nườm nượp đến nhường nào.
Khắp cả quảng trường Bạch Ngọc, một màu đen nghịt, đâu đâu cũng toàn là quỷ.
"Tống chưởng quỹ, ăn Tết vui vẻ nhé!"
"Tống chưởng quỹ, chúc mừng phát tài!"
"Chúc ngài vạn sự như ý!"
Tống Ngọc Thiện đón nhận những lời chúc tụng của đám quỷ hồn, cũng mỉm cười chúc phúc lại họ, mãi cho đến khi…
"Tống chưởng quỹ, chúc ngài phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!" Một lão quỷ vận trên mình bộ áo gai vải thô, gương mặt gồ ghề hằn sâu năm tháng, vừa nhìn đã biết khi còn sống chuyên làm lụng vất vả, nhoẻn miệng cười với nàng, khiến những nếp nhăn trên mặt càng thêm hằn sâu.
Tống Ngọc Thiện chợt có cảm giác như mình đã già đến bảy tám mươi tuổi.
"Ha ha ha!" Một con quỷ bên cạnh cất tiếng cười nhạo lão quỷ kia: "Lão bá, vừa nhìn đã biết lúc đi học lão bá chẳng chịu nghe giảng gì cả, với một tiểu cô nương như Tống chưởng quỹ thì sao lại dùng những lời chúc như vậy được, phải chúc nàng xinh đẹp như Điêu Thuyền, hoa nhường nguyệt thẹn mới đúng chứ!"
Tống Ngọc Thiện: "..."
Thà cứ chúc nàng phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn còn hơn!
Nhưng mà, một con quỷ lúc sinh thời rõ ràng chưa từng đọc sách, giờ đây lại có thể nói ra được những lời như vậy, đủ thấy một năm qua, công sức vất vả của Nghê phu t.ử đã không hề uổng phí.
Tống Ngọc Thiện cũng mừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5271322/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.