Bước sang tháng bảy, Tống Ngọc Thiện liền bắt đầu dốc lòng tu luyện.
Tu vi cùng thuật pháp, võ kỹ đều vững vàng tiến bộ.
Hai tháng sau, khi thoại bản đã viết đến đoạn Phó Tân lên châu thành ứng thí thì giấy trát thuật của nàng cũng đạt đến đại thành.
Giấy trát thuật ở cảnh giới đại thành có thể ban cho tác phẩm một tia linh tính.
Tống Ngọc Thiện cắt một người giấy lớn bằng bàn tay, dùng chân khí điểm linh, phú cho nó một tia linh tính, sau đó đem nó đốt cho chính mình.
Đúng vậy, dù nàng vẫn còn sống sờ sờ nhưng cũng có thể đốt trước cho bản thân.
Thư cục thực chất cũng được đốt dưới danh nghĩa của nàng, nên nàng mới có được quyền kiểm soát cao nhất.
Người giấy bé nhỏ, lúc mới cắt ra chỉ là một mảnh giấy mỏng manh, trông hết sức bình thường, nét cắt thô sơ như thể do một đứa trẻ tiện tay làm ra.
Nhưng sau khi được đốt lên, dưới góc nhìn của Thiên Nhãn Thuật, người giấy bé nhỏ sống động như thật liền từ trong đống tro tàn hiện ra.
Nó ngoảnh đầu nhìn huy hiệu thư cục sau lưng mình, rồi lại sờ sờ túi nhỏ trước bụng, tung tăng nhảy nhót bay đến đậu trong lòng bàn tay Tống Ngọc Thiện, khẽ dụi dụi vào tay nàng.
Tống Ngọc Thiện khẽ điểm nhẹ vào đầu nó: "Vậy ngươi sẽ tên là Tiểu Nhất nhé!"
Điểm khác biệt duy nhất giữa Tiểu Nhất và quỷ hồn là nó không biết nói, cũng không thể mượn quỷ lực để hiện hình mà chạm vào vật thật.
Tống Ngọc Thiện lại viết một tờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5271317/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.