Miêu Ngọc cùng đám thủy quỷ lặn sâu vào dòng nước, Tiểu Lý dẫn theo bầy cá bám riết ngay sau.
Trầm Thủy Đàm lại một lần nữa trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Chẳng mấy chốc, lũ quỷ đã nâng chiếc xe đẩy tay chở đầy vải vóc tới.
Tống Ngọc Thiện và Kim thúc cùng nhau cắt vải, Dương Hiên cũng xắn tay vào phụ giúp.
Hài cốt của Miêu Ngọc được tìm thấy đầu tiên, bầy cá nâng di cốt của nàng lên, còn nàng thì lẳng lặng đi bên cạnh.
Tống Ngọc Thiện tiến đến mép bờ, nhẹ nhàng nhặt hài cốt của nàng lên, sau khi lau chùi sạch sẽ, bèn đặt vào tấm vải lụa đen đã chuẩn bị từ trước: "Về đến nơi rồi sẽ đặt vào trong quan tài."
Dương Hiên trân trọng đón lấy bọc vải chứa đựng hài cốt của người trong lòng, Miêu Ngọc mỉm cười đứng ngay bên cạnh hắn, che chắn cho hắn khỏi quỷ khí của những con quỷ khác.
Hài cốt được lau khô, thân thể quỷ của nàng cũng không còn nhỏ nước tí tách nữa.
Tiếp theo đó, hài cốt của những thủy quỷ khác lần lượt được bầy cá đưa lên khỏi mặt nước.
Tống Ngọc Thiện chỉ lau chùi sơ qua, rồi dùng vải thô gói từng bộ hài cốt lại thật c.h.ặ.t, chất tất cả lên xe đẩy tay.
Mỗi bọc vải đều tượng trưng cho một thủy quỷ.
Sau khi hài cốt rời khỏi mặt nước, gông xiềng đã giam cầm bọn họ suốt mấy chục, thậm chí cả trăm năm cuối cùng cũng được nới lỏng.
Cánh cổng Âm thế đối với bọn họ mà nói, cuối cùng cũng không còn là nơi xa vời ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5245965/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.