Tống Ngọc Thiện đưa tay đỡ trán, Miêu Ngọc quả là một con thủy quỷ mau nước mắt. Người ta được trời xanh ưu ái, lại có sông Phù thủy chống lưng, vài giọt lệ quỷ nhãn có thấm vào đâu, chỉ uổng công nàng lo lắng hão.
Có điều, nàng đã nói năm giọt nước mắt thì chỉ lấy đúng năm giọt, thêm một giọt nàng cũng không cần.
Hai giọt lần trước nàng vẫn chưa dùng đến, bèn dứt khoát lấy ra trả lại cho nàng ta, chỉ giữ lại bình đựng năm giọt này.
Miêu Ngọc lại không đưa tay nhận.
Nghe được những lời bàn tán của đám quỷ bên cạnh, trong lòng nàng ta bỗng nảy ra một ý.
"Tống tiểu thư, ta còn một việc muốn nhờ vả. Ta không muốn bị giam cầm mãi nơi đáy nước ẩm ướt này nữa, muốn nhờ ngài vớt hài cốt của ta lên bờ để an táng. Ta cũng muốn đi xem thử cảnh sầm uất chốn âm thế mà người ta vẫn hay kể, cùng Dương lang dọn đến một nơi xa bờ nước. Hắn ở ven sông lâu ngày đã nhiễm phải chứng phong thấp rồi.
Hài cốt của ta nằm sâu dưới lớp bùn lầy, không dễ trục vớt, vậy nên ta xin lấy ba mươi giọt lệ quỷ nhãn làm thù lao!"
Tống Ngọc Thiện: "..."
Lệ quỷ nhãn của Miêu Ngọc thật đúng là không đáng tiền mà! Mở miệng ra là ba mươi giọt!
Miêu Ngọc lòng dạ thấp thỏm, ba mươi giọt chắc là không nhiều lắm đâu nhỉ? Vốn dĩ nàng ta còn định nói năm mươi giọt.
Chờ lát nữa nàng ta và Dương lang trùng phùng, chắc chắn có thể khóc ra được năm giọt!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5245963/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.