"Phó Tân, phụ lòng, yên hà, mắt mù!" Lỗ Quân Lan ôm trán thốt lên: "Ngọc Thiện muội muội thật đúng là..."
Nàng ấy vậy mà lúc trước lại vẽ nên một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ đến thế, khiến ngay cả chính mình cũng bị lừa gạt mất, thế mà hai cái tên nàng ấy đặt lại rành rành ra như vậy.
Cái tên mắt mù này rõ ràng là đang nói nàng mà! "Cốc cốc cốc!"
"Lỗ quản sự, báo của kỳ tiếp theo đã mang tới rồi sao? Có cần chúng ta hỗ trợ sắp xếp không?" A Quý dẫn theo mấy tiểu nhị từ thư cục đến gõ cửa hỏi.
Lỗ Quân Lan lắc đầu, chẳng phải muốn sắp xếp báo chí, mà là muốn đọc cho xong trước đã, nàng mở chốt cửa cho bọn họ bước vào.
Chẳng bao lâu sau, trong thư cục vang lên những tiếng c.h.ử.i rủa không ngớt, cũng phát hiện ra thêm nhiều chi tiết hơn.
"Phó Tân phụ lòng, chắc chắn là hắn đã lừa người, Thi Yên Hà mắt mù nên mới nhìn lầm người!"
"Thi Yên Hà và vị nữ t.ử con gái phú thương kia đúng là lưỡng bại câu thương mà! Cả hai đều không thoát ra được!"
"Ngọc bội kia thật sự là dưỡng hồn ngọc sao? Hay là khốn quỷ ngọc?"
"Các ngươi nói xem, mộ phần và hài cốt của Thi Yên Hà có thật là bị bọn trộm mộ vô lương tâm phá hoại không? Tháng trước ta đã thấy thời điểm Phó Tân lấy ngọc ra thật là trùng hợp!"
"Xí! Tháng trước ngươi rõ ràng còn nói chuyện tình người và quỷ quá đỗi đẹp đẽ, còn muốn bắt chước Thi Yên Hà xuống nhân gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5245959/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.