Trời gần hửng sáng.
Ba người nhà Lỗ gia vẫn còn luyến tiếc nhìn bóng con gái khuất dần vào trong mộ bia.
Tống Ngọc Thiện giải trừ thiên nhãn thuật, đoạn đưa họ trở về phủ: "Thế bá, bá mẫu, sắp tới ít nhất một tháng, hai vị ban đêm tuyệt đối đừng ra khỏi cửa, ban ngày thì nên phơi nắng nhiều một chút."
Dù không có quỷ hồn nào trực tiếp chạm vào họ, nhưng đêm nay quỷ tụ lại quá đông, nên ba người ít nhiều cũng đã nhiễm phải chút âm khí.
Nếu ban đêm ra ngoài sẽ rất dễ bị quỷ hồn quấy nhiễu.
Đối với tu sĩ và yêu quái mà nói, quỷ chẳng là gì cả, nhưng đối với phàm nhân bình thường, quỷ vẫn là thứ khá nguy hiểm.
Nếu không, ngày trước bà bà đã chẳng dặn đi dặn lại nàng rằng, khi chưa tiến giai lên Ngưng Khí cảnh, chưa học được thiên nhãn thuật thì ban đêm tuyệt đối không được ra khỏi cửa.
Đặc biệt là những người dương khí không vượng, dễ dàng nhìn thấy quỷ, lại càng nguy hiểm nhất. Sức hấp dẫn của họ đối với quỷ hồn cũng chẳng kém gì nàng khi còn ở Thối Thể Cảnh là bao.
Mặc dù Quân Lan tỷ tỷ có uy vọng nhất định trong giới quỷ ở huyện Phù Thủy, nhưng cũng không thể đảm bảo rằng không có con quỷ nào hại người.
Quỷ đều do người biến thành, người đã có kẻ xấu, thì làm sao quỷ lại toàn là quỷ tốt được? Xác định Lỗ thế bá và mọi người đều đã nghe lọt tai, Tống Ngọc Thiện mới cáo từ trở về nhà.
Ngày mai Khâu nương sẽ đưa Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5245952/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.