Chương trước
Chương sau
Lúc bị Phương Đông Cảnh từ sau lưng ôm lấy trong nháy mắt kia, Phó Cổ Căng ngây người, tim đập bay nhanh, cậu vừa mới thay đổi áo trong, cách một tầng y phục hơi mỏng, cậu có thể cảm giác được rất rõ ràng nhiệt độ cơ thể của Phương Đông Cảnh.
“Đổng…… Đổng đại nhân, ngươi làm sao vậy?”
Như thế nào đưa y quan một chuyến, trở về liền…… Liền muốn ôm cậu?
Phó Cổ Căng mặt đỏ hoảng, lỗ tai cũng nóng lên.
Chẳng lẽ “Chân ái” của cậu cũng đã chịu cái hệ thống “Chân ái vô địch” ảnh hưởng?
Cũng may Phương Đông Cảnh cũng không ôm bao lâu, thực mau liền buông lỏng ra. Phó Cổ Căng thời điểm nhìn về phía hắn, hắn không quá tự nhiên ho nhẹ một tiếng, nói: “Xin lỗi, mới vừa rồi…… Mới vừa rồi Vương y quan nói, ngươi mạch tượng không tốt lắm.”
Cảnh đại nhân tựa hồ phá lệ để ý tình trạng thân thể cậu, ngày hôm qua vẫn luôn hỏi cậu có hay không nơi nào không thoải mái.
“Thân thể của mình ta là người rõ ràng nhất. Bất quá ta là thật sự không có việc gì, ngươi muốn như thế nào mới có thể tin đây?”
Phương Đông Cảnh ngây người, thẳng tắp nhìn vào đôi mắt Phó Cổ Căng, tựa hồ là xác nhận cậu có hay không nói dối.
Phó Cổ Căng chớp chớp mắt, vươn tay phải của chính mình, làm động tác thề, nói: “Ta bảo đảm ta không có việc gì rất khỏe mạnh, ngươi cũng đừng lo lắng quá.”
Phương Đông Cảnh không nhịn được cười ra tiếng, nắm lấy tay Phó Cổ Căng, vừa bất đắc dĩ lại vừa ôn nhu nói: “ Như vậy thì tốt. Ngươi nhất định phải khỏe mạnh.”
Hai người nhìn nhau cười, khi Ngọc Kinh về thì vừa lúc bắt gặp.
“Công tử, ta đã trở về! Ta mua cho ngài……”
Hắn nói ra âm thanh lại nhìn đến Phó Cổ Căng cùng Phương Đông Cảnh tay nắm tay thì đột nhiên im bặt, cả người sững sờ ở nơi đó, chỉ cảm thấy chính mình phảng phất đến không đúng lúc.
Phó Cổ Căng đỏ mặt rút về tay chính mình, hỏi: “Ngươi mua cái gì a?”
Ngọc Kinh lẩm bẩm nói: “Mua cho ngài bánh quả mơ tô mà ngài thích nhất.”
Phong An Thành chỉ có hai nhà bán điểm tâm là bánh quả mơ tô, một nhà ở phố đông, một nhà ở bắc phố. Nghĩ đến Ngọc Kinh vì mua cho cậu điểm tâm này, chạy rất xa. Trách không được trở về lâu như vậy.
“Vậy ngươi cũng chưa ăn gì đi? Ta buổi chiều vội vàng, cũng đã quên ăn. Ngươi đi ra phía sau đem quả nho chúng ta đã phơi thu hồi tới, ta đi xào vài món thức ăn.”
Ngọc Kinh gật gật đầu, buông điểm tâm nhanh như chớp chạy tới sau mặt điện. Phó Cổ Căng đem trung y áo ngoài mặc vào, chuẩn bị đi vào trong phòng bếp nấu cơm.
Phương Đông Cảnh đột nhiên nhớ tới Phó Cổ Căng cánh tay chịu thương, vội vàng ngăn lại cậu, nói: “Ngươi cánh tay còn bị thương kìa. Sao có thể đi làm việc được. Không bằng chúng ta ra cung đi, muốn ăn cái gì cứ việc nói, ta mời ngươi.”
Cánh tay bị thương đang quấn dược, quấn lấy băng vải xác thật cũng không thể nấu cơm tốt, Phó Cổ Căng suy nghĩ một chút liền đồng ý.
Chờ Ngọc Kinh thu xong quả nho trở về, ba người liền cùng nhau ra cung. Giờ phút này sắc trời hơi tối, phố tây trên đường đã lục tục có người ra bày quán.
Ba người đi An hỉ lâu dùng bữa tối, An hỉ lâu này không hổ là Phong An Thành đệ nhất tửu lầu, làm thức ăn, điểm tâm đều thực tốt, nhìn bên ngoài xem ra tốn rất nhiều công phu.
Bất quá hương vị liền tương đối giống nhau, một cái đĩa điểm tâm không chỉ xuất hiện mấy khối ngọt mà còn có mấy khối bánh không ngọt.
Sau bữa tối, ba người lại ở chợ đêm đi dạo, hôm nay chợ đêm người vẫn là rất nhiều, Phương Đông Cảnh nhìn ở phía trước người đi qua lại nhiều, duỗi tay nắm lấy tay Phó Cổ Căng, đem cậu kéo qua gần mình đến gắt gao.
“Người ở đây nhiều, coi chừng đụng trúng miệng vết thương.”
Phó Cổ Căng nhìn sườn mặt Phương Đông Cảnh, cổ đại ban đêm đèn so với những cái đèn nê- ông ở thế kỷ 21 còn ấm hơn, cậu nhìn nhìn, chỉ cảm thấy tâm chính mình cũng theo đó ấm lên, khóe miệng không khỏi giơ lên.
Phương Đông Cảnh chú ý tới ánh mắt cậu, nhìn thoáng qua tay cầm càng chặt, cũng đi theo cười rộ lên.
Trở lại Tương Hàn Cung Phương Đông cảnh liền rời đi, Phó Cổ Căng vào trong không gian thu những cây ớt cay đã thành thục, lại ra phiến đất trồng rau kia ở Tương Hàn Cũng loại bỏ cỏ dại mới đi ngủ.
Cậu hôm nay rất mệt, vẫn như mọi khi vừa dính gối liền ngủ.
Ánh trăng thực tốt, Phương Đông Cảnh nhỏ giọng phản hồi tới. Thừa dịp ánh trăng tinh tế đánh giá người trên giường, nhìn nhìn liền bật cười.
“Một khi nhắm mắt đều chính là ngươi, ta cũng ngủ không được.” Hắn ngủ không được, trong đầu tất cả đều là Phó Cổ Căng, vì thế dứt khoát đứng dậy lại đi tới Tương Hàn Cung, đứng ở trước giường Phó Cổ Căng mà nhìn cậu.
Tuy rằng hắn nói như là trách cứ, nhưng trên mặt hắn vẫn là nụ cười ôn nhu lại sủng nịch.
Phó Cổ Căng có thói quen khi ngủ là mở một nửa cửa sổ, lúc này một trận gió đêm chậm rãi phất quá, lạnh lẽo làm Phó Cổ Căng nhíu nhíu mày.
Phương Đông Cảnh xoay người đi đóng lại cửa sổ, cuối cùng nhìn thoáng qua Phó Cổ Căng, liền rời đi.
Sáng sớm hôm sau, Phó Cổ Căng mơ mơ màng màng từ trên giường xuống, xoa xoa đôi mắt, theo thường lệ đi đến bên cửa sổ muốn nhìn một chút các loại cây mình trồng, không nghĩ tới lại nhìn đến cửa sổ đang đóng.
Kỳ quái, cậy tối hôm qua không đóng cửa sổ sao. Chẳng lẽ là Ngọc Kinh đóng?
Cậu cũng không hỏi, mở ra cửa sổ hô hấp một chút không khí mát mẽ vào buổi sáng, liền ra phòng.
Dùng xong đồ ăn sáng, Phó Cổ Căng mang theo Ngọc Kinh lại đi ra cung. Cậu tìm một thợ mộc đặt làm một số bàn ghế, còn định làm ba cái ngăn tủ lớn. Từ chỗ thợ mộc đi ra, cậu lại đi đến chổ thợ rèn một chuyến, muốn cho thợ rèn làm hai cái vỉ nướng BBQ.
Giải thích rất lâu thợ rèn mới hiểu được ý tứ của cậu, vỗ vỗ bộ ngực bảo đảm ba ngày liền làm ra tới.
Thiên hương tửu lầu này mặt tiền cửa hàng bản thân cấu tạo rất không tồi, phòng bếp cũng rất lớn, chổ yêu cầu cải biến cũng không nhiều lắm. Đến lúc đó đem bàn ghế đổi một chút, lại đem cái ngăn tủ kia mang lên, ngăn tủ để một chút rượu là được.
Sắp xếp xong tất cả, Phó Cổ Căng tự thân viết tuyên cáo, dán ở trên cửa.
Chờ những cái ớt cay được phơi khô, trong không gian muốn cây trồng toàn bộ thành thục sợ cũng là mất thời gian mấy ngày, vừa vặn thời điểm cậu
dưỡng bia cũng yêu cầu thời gian mới có thể uống.
Tưởng tượng đến cảnh qua không bao lâu nữa chính mình liền sẽ mở một cửa hàng bán ăn khuya, Phó Cổ Căng liền ngăn không được nụ cười trên mặt chính mình.
Trở lại Tương Hàn Cung, Phó Cổ Căng hái được chút quả nho rồi xuống dưới ủ rượu, cậu và Ngọc Kinh cùng nhau đem mấy cái bình rượu đó tới không gian, cậu từ chổ tiểu tinh linh mua bột mì, rồi nhào bột, băm nhân, chuẩn bị làm sủi cảo.
Nhìn công tử nhà mình trong tay nặn ra một cái cục sủi cao tròn tròn no đủ vừa trắng vừa béo, Ngọc Kinh mắt đều trừng lớn, cầm một miếng bột gói sủi cảo muốn học cùng nhau bao.
Phó Cổ Căng bớt thời giờ nhìn thoáng qua, hoảng sợ, dở khóc dở cười nói: “Không đúng, ngươi cái nếp gấp siết chặt quá, bằng không đợi chút nó liền bung vỏ …… Không đúng không đúng, cũng không cần niết chặt như vậy, bằng vỏ ở không nơi này sẽ bị mỏng đợi chút nó vẫn là sẽ bung!”
Ngọc Kinh nhìn " Một đống" sủi cảo ở trên ta chính mình trên tay thảm không nỡ nhìn, nói: “Công tử…… Sủi cảo này còn có thể cứu chữa không?”
Phó Cổ Căng không nghĩ sẽ nói dối, nhưng cũng sợ tổn thương đến lòng tự trọng của Ngọc Kinh, châm chước trong chốc lát nói: “Ân…… Có thể đem nó gói vào một cái vỏ khác.”
Kia đó là không được cứu được.
Ngọc Kinh vẻ mặt đưa đám buông cái sủi cảo kia, đi đến trước bệ bếp, cầm lấy một cây củi lửa, nói: “Ta đây vẫn là làm tốt một thư đồng nhóm lửa đi.”
Phó Cổ Căng phụt một tiếng cười ra tới, ở lúc Ngọc Kinh từng tiếng bực bội kêu “Công tử” cậu cười đến càng thêm càn rỡ.
Phó Cổ Căng bao vài loại nhân sủi cảo, từ trong không gian mua hạt giống bắp cải trắng, cà rốt, củ cải trắng, rau hẹ, trồng ra so với nơi khác còn tươi hơn, bao vào sủi cảo nấu ăn lên đặc biệt ngon.
Phó Cổ Căng dị ứng rau hẹ, bởi vậy chỉ bao mười cái, mười cái kia cuối cùng đều là vào Ngọc Kinh trong bụng.
Dư lại sủi cảo rất nhiều, ở cổ đại này không có tủ lạnh, như thế nào giữ lâu mới vấn đề. Phó Cổ Căng đột nhiên nhớ tới Ngự Thiện Phòng có cái hầm chứa đá kia, tức khắc có chút tâm tư ngứa ngáy. Nếu có thể từ hầm chứa đá trộm chút khối băng ra tới thì tốt rồi.
Tiểu tinh linh đúng lúc đánh thức Phó Cổ Căng: “Không có Đổng đại nhân ở chúng ta trộm không được, hơn nữa liền tính trộm được khối băng, ngài đặt ở bên ngoài không phải cũng là sẽ chảy sao? Vậy chẳng lẽ lúc sau lại đi trộm nữa?”
Đúng rồi, này thật là một cái vấn đề lớn. Thấy Phó Cổ Căng có chút buồn rầu, tiểu tinh linh cười hắc hắc, nói: “Nhưng là này có thể làm khó được ta sao? Ta chính là tiểu tinh linh chuyên môn cho ngài bàn tay vàng nha! Không gian có công năng giữ tươi, ngài chỉ cần đặt ở trong không gian liền có thể giữ tốt!”
Phó Cổ Căng bật cười, này tiểu tinh linh đôi khi còn thực ngốc.
“Đúng rồi! Ngày hôm qua ngài cùng Đổng đại nhân đạt thành tựu ôm, nắm tay, ở chung nhiều giờ, ngài lại nhiều thêm 120 điểm tích phân! Ngài muốn hay không nhìn xem giao diện mua sắm sẽ có những đồ vật mới nào? Sẽ rất kinh hỉ nha!”
Phó Cổ Căng có chút tò mò, cùng Ngọc Kinh chào hỏi qua xong liền vào không gian. Tiểu tinh linh quơ quơ sau lại biến thành bình ngọc, cho cậu xem những đồ vật mới vừa xuất hiện.
Có các loại thủy sản nhỏ, măng, còn có một ít hạt giống hoa.
Phó Cổ Căng mua các loại thủy sản một chút, chỉ chốc lát sau tích phân liền mất đi 300.
“Mấy thứ này là càng ngày càng quý, nếu tình hình này thì ta kiếm điểm tích phân cũng không đủ dùng, khi nào mới có thể đến một ngàn chứ? Ngươi chính là chiếm tiện nghi của ta.”
Bình ngọc xuất hiện một chuỗi dấu ba chấm, tiểu tinh linh nói: “Ngài nếu là chủ động nâng cao lên một chút cùng Đổng đại nhân ôm ấp hôn hít, một ngàn điển tích phân không phải là chuyện sớm muộn hay sao? Huống hồ, nếu ngài cùng Đổng đại nhân thân mật một chút, ta còn có thể suy xét một chút giảm giá cho ngài nha!”
Ôm ấp hôn hít…… Phó Cổ Căng mặt đỏ lên. Loại chuyện này chỉ có thể ngẫm lại, chính mình là trăm triệu không dám làm.
Đem thủy sản thả tới không gian trong sông nuôi dưỡng, Phó Cổ Căng liền ra không gian.
Cậu trong đầu vẫn luôn nghĩ đến lời nói của tiểu tinh linh, mặt đỏ hồng ngồi yên ở trong đình, một chốc lát lại nhìn xem sắc trời.
Nhìn xem Đổng đại nhân khi nào tới.
Bất quá ngày hôm nay, Phó Cổ Căng chờ đến sắc trời đều tối đen như mực, Phương Đông Cảnh cũng không có tới. Gần đây thời tiết có chút ấm, có thật nhiều muỗi, mặt cùng tay cậu bị cắn để lại thật nhiều dấu.
Thẳng đến xác định Phương Đông Cảnh thật sự sẽ không tới, Phó Cổ Căng mới thất thần đi tắm rửa ngủ, thời điểm nằm ở trên giường phá lệ mà mất ngủ.
Cậu nhìn chằm chằm nóc giường, căn bản không có chút buồn ngủ nào, nhắm mắt lại trong lòng bực bội hoảng hốt.
Cảnh đại nhân còn chưa tới, ngày mai cậu liền không để ý tới hắn nữa.
Có chút tức giận kéo cái qua chăn qua đỉnh đầu, Phó Cổ Căng trong lòng niệm vài tiếng, đột nhiên cảm giác được có người kéo chăn cậu!
Phó Cổ Căng sợ tới mức lập tức ngồi dậy, ánh mắt nhìn Phương Đông Cảnh có chút kinh ngạc.
“Sao…… Còn chưa ngủ?”
Phương Đông Cảnh hôm nay tới trễ, thấy Tương Hàn Cung ngọn đèn dầu đều tắt, chỉ còn lại ngọn đèn ở đầu giường của Phó Cổ Căng, nương ánh đèn nhìn đến Phó Cổ Căng chăn đều che đậy hết đầu, sợ người bị nghẹn thở, hắn liền nghĩ kéo chăn cho cậu xuống hít thở không khí.
Ai ngờ, thế nhưng dọa tới Phó Cổ Căng rồi.
Phó Cổ Căng có chút kinh hồn chưa định, cậu khi còn nhỏ đã xảy ra một ít việc, dẫn tới cậu vẫn luôn sợ một ít quái lực loạn thần, giờ phút này thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Phương Đông Cảnh thử mà vươn tay đi ôm lấy cậu, xoa xoa tóc của cậu, đau lòng nói: “Thực xin lỗi, dọa đến ngươi.”
Phó Cổ Căng lắc đầu, lại vẫn là ăn vạ trong lòng ngực Phương Đông Cảnh không có ra tới.
Cậu không nói lời nào, Phương Đông Cảnh cũng liền không nói, chỉ là ôm Phó Cổ Căng, ôn nhu mà vỗ lưng cho cậu.
Thấy Phó Cổ Căng ngủ, Phương Đông Cảnh mới thật cẩn thận đem người buông ra, cũng vì cậu mà đắp lại tốt cái chăn.
Hôm nay Vương Kính Thủ nói đã nghĩ kỹ phương thuốc của Phó Cổ Căng rồi, hắn liền đi một chuyến đến chổ quan y tự mình nhìn chằm chằm, dược ra sao tác dụng như thế nào đều đồng nhất mà hỏi cẩn thận, sợ có cái dược gì là không tốt.
Vương Kính Thủ kê ra được bộ dược tốt, Phương Đông Cảnh cơ hồ sắp khóc ra tới. Hắn chỉ cảm thấy, Phó Cổ Căng sẽ không có việc gì, Dược này Vương Kính Thủ nói sẽ hữu dụng, Phó Cổ Căng sẽ không có việc gì!
Cái loại này tựa tâm tình chính mình mất đi ái nhân mà có lại được, làm Phương Đông Cảnh gắt gao nắm lấy bó dược kia, lại kìm nén không được tình cảm trong nội tâm.
Hắn chính là yêu Phó Cổ Căng, chẳng sợ mới ngắn ngủn mấy ngày. Tình cảm là thứ không hiểu được, như là theo đuổi từ lúc nào, thích từ khi nào, mọi thứ đều đến rất mãnh liệt, không thể nào cư tuyệt được.
Chẳng sợ hắn là đế vương, yêu một cái nam tử sẽ bị tử phạt.
Hắn không để bụng, chỉ cần Phó Cổ Căng cũng không để bụng liền tốt.
Đem bó dược kia cùng bó dược kê ở phố tây của Phó Cổ Căng trao đổi, Phương Đông Cảnh lại trở về trong điện, nhìn chằm chằm Phó Cổ Căng tại mép giường ngồi đến nửa đêm.
- ----------------------------
Aaaaaaaaaaaa=))))
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.