Một tháng sau khi kết hôn, tựa hồ toàn bộ đế quốc đã khôi phục bình thường, làm đại trưởng lão của hiệp hội đan dược sư, cho dù Đoạn Ngọc Giác không đi hỏi thăm cht gì thì cũng luôn có các loại tin tức được truyền đến tai của cậu.
Nói thí dụ như, bởi vì thân thể của vương và vương hậu đương nhiệm bị hao tổn, thần kinh của đại vương tử điện hạ bị phá hỏng, bên trong thân thể tiểu vương tử có độc tố cho nên vương vị không có ai tiếp quản, mấy đại thế gia sắp đánh nhau vì chuyện này.
Nói thí dụ như bởi vì cuộc chiến giữa liên bang và đế quống, gia tộc từng là một trong tám gia tộc lớn – Diệp gia – đã hoàn toàn biến mất trong dòng sông lịch sử, những thứ mà bọn họ lưu lại đã bị các gia tộc khác tiếp thu, mà gia tộc phụ thuộc cũng phần lớn suy yếu không thể chịu nổi.
Những tin tức này vô tình hay cố ý truyền tới trong tai Đoạn Ngọc Giác, thế nhưng bản thân cậu cũng không có động tác gì, nghe xong cũng là nhàn nhạt “Ân” một tiếng, về nhà tiếp tục cùng linh hoa linh dược của cậu tương thân tương ái.
Mà mấy ngày gần đây, Đoạn Ngọc Giác đột nhiên không muốn trở về nhà, liền chọn một phòng ở trong hiệp hội đan dược sư để ở, được mấy ngày, các vị trưởng lão khác liền không chịu nổi, cùng nhau muốn đánh đuổi cậu đi, kết quả trong nháy mắt liền bị một câu của Đoạn Ngọc Giác “Ta chỉ đạo cho các ngài một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-noi-tieng-khap-de-quoc/2483983/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.