“Chủ nhân, có video trò chuyện của Mông Kình Nhận, xin hỏi có chuyển tiếp hay không?”
“Chuyển tiếp.” Đoạn Ngọc Giác ngẩng đầu lên nói.
Từ sau khi Mông Kình Nhận làm xong nhiệm vụ ra ngoài, rốt cuộc không còn tin tức của hắn, Đoạn Ngọc Giác vẻn vẹn chỉ biết là Mông Kình Nhận ly khai Sư Tử Tinh, thế nhưng cũng không biết hắn đi làm cái gì, cũng không biết nhiệm vụ của hắn rốt cuộc là cái gì.
“Tiểu Giác, ” khuôn mặt anh tuấn của thú nhân kia xuất hiện trên màn ảnh, con mắt màu bạc lập loè nhu hòa tình ý, “Anh rất nhớ em.”
“Há, ” Đoạn Ngọc Giác mạn bất kinh tâm đáp một tiếng, ánh mắt vẫn cứ tập trung ở trên kế hoạch mà mình đã viết được hơn phân nửa kia, cau mày suy tư một chút, bỏ thêm vài chữ ở phía trên.
Mông Kình Nhận: “… qaq!” Ta chẳng lẽ còn không có mị lực bằng tờ giấy kia sao?
—— Cửu biệt gặp lại chẳng lẽ không cần phải cho ta một cái ôm nhiệt tình sao? Được rồi, coi như hiện tại ôm không tới, tại sao ngay cả ánh mắt nhiệt tình cũng không có?!
Mông Kình Nhận trầm giọng nói, trong thanh âm mang theo mê hoặc, giống như rượu được ủ lâu năm trong lòng đất, tản ra mùi thơm không nói được, “Tiểu Giác…”
Ngón tay của Đoạn Ngọc Giác dừng lại một chút, bên tai có chút đỏ lên, nhưng vẫn là trấn định ngẩng đầu lên, nói: “Làm gì?”
“Nhiều ngày không gặp như vậy, em chẳng lẽ không nhớ anh sao?” Mông Kình Nhận chớp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-noi-tieng-khap-de-quoc/2483968/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.