Cây linh thảo kia cũng không biểu hiện tức giận một chút nào, chỉ là nhẹ nhàng co rúm một chút, sau đó ngoan ngoãn đem vật liệu mà Đoạn Ngọc Giác yêu cầu bỏ vào tay cậu, còn nhõng nhẻo cà cà ngón tay của cậu!
—– Lừa người khác chứ gì?
Mọi người trợn mắt há hốc mồm mà nhìn tình cảnh trước mắt này, con ngươi cũng không muốn cử động.
—— Sau khi cây linh thảo kia cọ cọ tay của Đoạn Ngọc Giác, phát hiện cậu không hề có ý định cự tuyệt, dĩ nhiên khéo léo dùng toàn bộ thân thể đến cọ Đoạn Ngọc Giác. Đoạn Ngọc Giác khá là bất đắc dĩ chỉ trỏ lá cây của nó, làm cho nó khiêm tốn một chút.
Làm sao mà cái cây có tính cách trẻ con như vậy lại có thể bỏ qua? Dĩ nhiên duỗi ra cành cây thật dài của mình hướng về phía mấy Linh Hoa kia tìm vật liệu. Mấy cây Linh Hoa kia vừa kìm nén nguyên một luồng khí làm sao có khả năng cho nó?
Linh thảo: Mau mau đem vật liệu cho người ta, người ta muốn làm cho nam thần nguôi giận a qaq
Những Linh Hoa khác: Cút! Ngươi khiến nam thần ghét bỏ! Chiếm đoạt thời gian dài như vậy của nam thần mau cút đi ra ngoài!
Một lời không hợp ra tay đánh nhau, kỳ thực bộ tộc Linh Hoa đoàn kết cũng có thể vì mỗ cá nhân mà đánh nhau.
Đoạn Ngọc Giác: “…”
Khán giả: “… Linh Hoa đây là đánh nhau? Vì một tên đan dược sư cấp một mới chỉ gặp một lần?”
Hạ Tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-noi-tieng-khap-de-quoc/2483952/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.