“Tiểu Giác, ” Đầu của Mông Kình Nhận đầu vốn là khoát lên vai của Đoạn Ngọc Giác, lúc này nhẹ nhàng nhấc đầu lên thì đầu lưỡi có thể liếm đến vành tai của Đoạn Ngọc Giác, nhiệt khí do hô hấp mang tới đều phả vào trên cổ của Đoạn Ngọc Giác, mang đến cảm giác run rẩy nhè nhẹ, “Ta rất bất an.”
“A?” đôi mắt của Đoạn Ngọc Giác đầy mê man, cậu thực sự không biết vì sao Mông Kình Nhận lại biểu hiện một bộ dáng yếu ớt như vậy, mà trong lòng cậu cũng rất không thoải mái, cậu không thích nhìn thấy một Mông Kình Nhận như vậy.
Cậu không thích nhìn thấy bộ dáng yếu ớt như vậy của Mông Kình Nhận, rất không thích. Đoạn Ngọc Giác nhíu nhíu mày. Mông Kình Nhận hẳn là mang một bộ dáng hăng hái chính trực cây ngay không sợ chết đứng, kiêu ngạo giống như là lúc hắn hỏi đường vậy.
“Ta rất không thích có người thân mật với em như vậy, Tiểu Giác.” Thanh âm của Mông Kình Nhận chầm chậm, tựa hồ mang theo sự thống khổ khắc cốt ghi tâm, cho nên thanh tuyến của hắn cho dù vẫn vững vàng nhưng vẫn có thể nghe thấy sự run rẩy “Ta chỉ là vị hôn phu của em, chúng ta vẻn vẹn chỉ là đính hôn, ta thực sự là rất sợ, nhỡ đâu Tiểu Giác sẽ thích những người khác đâu.”
Đoạn Ngọc Giác: “…” Thật giống nghe không hiểu ni qaq
Mông Kình Nhận dừng một lúc, âm thanh rất trầm thấp, bởi vì vùi đầu ở trên bả vai của Đoạn Ngọc Giác, lúc mở miệng còn có thể chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-noi-tieng-khap-de-quoc/2483887/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.