Thẩm Xuyên nhìn quá đáng sợ khiến đám tu sĩ phía sau lập tức lui lại, tuy Nhiễm Cảnh đã chết nhưng linh lực trên người vẫn chưa khôi phục, hơn nữa trong đây toàn đệ tử Luyện Khí, Trúc Cơ là nhiều, dù có linh lực cũng chưa chắc đã làm gì được. Tu sĩ trên tay Thẩm Xuyên ôm chặt lấy cổ, khó khăn ho sặc sụa không nói nên lời.
Thẩm Xuyên mặt lại trầm xuống bao quanh toàn là sát khí: "Các ngươi nghĩ hắn liều mạng là để cứu các ngươi? Không, nhầm rồi! Hắn sẽ không vì đám vô dụng các ngươi mà bỏ ta lại một mình đâu, hắn sẽ không làm như vậy!"
"Một đám bẩn thỉu như các ngươi, nhiều như vậy tại sao không chết bớt đi? Các ngươi sống hay chết ta việc gì phải để vào trong mắt... Hả?"
Thẩm Xuyên gào lên, sức trên tay càng mạnh: "Huyền Mặc mà chết các ngươi một người cũng đừng hòng sống sót, ta tiễn các ngươi tuẫn táng theo hắn!"
Tu sĩ kia giãy giụa sắp cạn hơi thở, một tiểu muội ở phía sau không chịu đựng được khóc nấc lên: "Sư huynh... đáng sợ quá!"
Giờ họ không có khả năng phản kháng, vị sư huynh đứng bên cạnh chỉ có thể hạ giọng an ủi: "Sư muội đừng sợ, cùng lắm là chết thôi mà, đừng sợ."
Nghe đến hai từ 'đáng sợ' bàn tay Thẩm Xuyên thoáng dừng lại, đôi mắt sáng rực xanh như mắt sói lướt qua một vòng nhìn đám người trước mặt. Thẩm Xuyên buông tu sĩ trên tay mình xuống, tu sĩ vừa được thả cũng may chưa chết lập tức ho lên sặc sụa. Thẩm Xuyên tiến đến gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-nguyen-vi-nguoi-ma-hoa-thanh-quy/883387/chuong-84.html