Tiêu Liêu nghe Cụ nói xong, trong lòng dễ chịu hơn nhiều, sau khi chào hỏi xong đám người Tố Diệp đang chuẩn bị rời đi, khi định thần lại, đột nhiên cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn.
Cha của Miên Miên là Trang Tử nhìn Cụ với ánh mắt có chút địch ý, bầu không khí giữa hai người hình như có chút ý tứ giương cung bạt kiếm, tình huống này là như nào? Tiêu Liêu chỉ cảm thấy chính mình có điểm hòa thượng cao quá không sờ thấy đầu*.
* hòa thượng cao quá không sờ thấy đầu: không hiểu được tình huống.
Nhưng không đợi cậu nghĩ thêm điều gì, Miên Miên đã vui vẻ chạy tới, nhào vào Trang Tử.
“Cha!” Thanh âm mềm mại gọi đến tâm can Trang Tử mềm xèo xèo, liên tục đáp lại.
Nhìn một màn này, Cụ đột nhiên phát ra một tiếng cười nhạo mơ hồ, Tiêu Liêu nghe thấy kỳ quái, đây là làm sao vậy?
Mà Trang Tử ở bên này đã giao lưu tình cảm cha con với tiểu á thú bảo bối của hắn xong, ôm Miên Miên đứng lên, cười hàm hậu với Tiêu Liêu: “Tiểu Tiêu, vị này chính là Cụ đi.”
Đừng nhìn bộ dáng lúc này của Trang Tử cười đến thành thật hàm hậu, những gì hắn nói lại dễ dàng khiến nội tâm Cụ nổi lửa cao tới ba thước rồi.
Quả nhiên không có ý tốt, cùng sống trong bộ lạc cách nhà ta không xa, số lần gặp qua hắn cũng không ít, hiện tại lại giả vờ không quen biết ta? A! Cụ thầm cười lạnh.
“À, đúng đúng đúng, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-mo-nha-tre-o-di-the/3474291/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.