Editor: hatrang.
- --
Kể từ ngày đó, Vệ Từ cứ luôn quái quái, Khương Ngâm không biết diễn tả như thế nào, nhưng cậu có cảm giác nhất cử nhất động của mình đều nằm dưới sự khống chế của đối phương.
Ngay cả lúc cậu muốn xuống núi tìm Diệp sư huynh hỏi vài câu cũng bị người nọ giữ lại, song nội dung y nói lại vô cùng bình thường, ví dụ như: Ngươi xuống núi tìm ai? Hắn là bạn tốt của ngươi sao? Hai người muốn bàn luận về chuyện gì? Bao lâu sẽ trở về?
Hỏi đến mức Thẩm Thôi Anh bên cạnh xanh cả mặt, Khương Ngâm có chút buồn bực suy nghĩ, các ngươi giận dỗi nhau thì kéo ta vào làm gì?
Sau đó cậu lại tiếp tục tắm thuốc, có lẽ là do rút kinh nghiệm từ trước, lần này Khương Ngâm không ngất xỉu nữa, chỉ là vẫn cảm giác khó chịu trong người, trước ngực giống như có một ngọn lửa đang cháy, nóng đến mức làm cậu choáng váng đầu óc.
Vệ Từ đi tới đổi dược liệu, tay y đặt lên hai bả vai ướt đẫm của cậu, Khương Ngâm có chút không thoải mái, muốn tránh đi, lại bị đối phương mạnh mẽ ôm lên, lí do là "để kiểm tra", thân thể người nọ một mảnh lạnh lẽo, cố tình hơi thở lại nóng rực như vậy, lúc cúi đầu xuống thì gần như áp sát vào cần cổ cậu.
Gần quá...
Động chạm vô tình như có như không gợi lên không khí nhuốm màu ái muội, da thịt bọn họ nhẹ nhàng cọ xát vào nhau, nếu không phải trong cốt truyện nhắc đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-lam-vai-phu-cua-van-nhan-me/3552505/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.