Editor: Trâm Rừng
Nghe được thanh âm của Phù An An, Lý Hữu Tài ngừng lại động tác mở khóa một lát, lộ ra một nụ cười làm người ta cảm thấy không thoải mái, “ An An, cô không sao chứ, kêu cả nữa ngày không thấy cô lên tiếng làm ta lo lắng muốn chết.”
Phù An An đưa tay đem khóa cửa đè lại, trầm giọng nói, “ta chỉ là ngủ thiếp đi, không có chuyện gì, Lý thúc ngươi trở về đi.”
Tất nhiên Lý Hữu Tài sẽ không rời đi ngay lập tức. "An An, chú hôm nay tới thăm con, chú còn có việc phải làm." Trong khi nói chuyện, Lý Hữu tài thở dài thườn thượt "Ngươi cũng biết hiện tại tình huống như thế nào, trong lầu mọi người đều thiếu ăn, ta muốn hỏi ngươi có dư đồ ăn không, lấy ra giúp đỡ mọi người một chút đi."
“Chú, chú nói bây giờ lương thực thiếu, cháu sao có thể còn thừa.” Phù An An cau mày lắc đầu.
“ Là hàng xóm với nhau, cô phải mang đồ ra giúp đỡ đi chứ.” Lý Hữu Tài thấy cô không chịu nghe vào, cau mày, “ Cô đã không cho ở nhờ, bây giờ đồ ăn cũng không đưa, làm người không thể máu lạnh như vậy được.” Bởi vì tất cả các ngươi đều là NPC, đại ca ơi! Phù An An ở trong lòng yên lặng chửi bậy. Cửa phòng đóng chặt, bởi vì Lý Hữu Tài còn chưa nghĩ muốn lật mặt nên không biết làm như thế nào với cô.
Sau hơn mười phút bế tắc, Lý Hữu Tài cuối cùng cũng dẫn những người phía sau lên các tầng khác. Bất quá động tác mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-lam-cam-ly-o-tro-choi-sinh-ton/3922854/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.