Sau chuyện đó, dù không có lệnh cấm túc của hoàng thượng, nhưng cả Minh Ngọc và Tinh Nhi đều không dám bước ra khỏi phủ. Hai người bắt đầu rơi vào trầm tư. Trong phòng ngủ, thay vì ngồi ở trên giường, hai người lại ngồi bệt dưới đất mà tâm sự:
- Tớ thật sự không biết nên vui hay nên buồn nữa. Nhưng rất may là cậu không có thai thật, bằng không thì...
- Chúng ta đã là vợ chồng. - Tinh Nhi huýt vai Minh Ngọc. - Hơn nữa, tương lai có thể còn có em bé. Nên đổi lại cách xưng hô chứ.
- Đổi sao? Tớ quen miệng rồi. Dù xưng tớ gọi cậu, nhưng trong lòng luôn muốn làm cậu có bầu. - Minh Ngọc huýt vai nàng lại.
- Đồ biến thái!
- Đùa thôi. Còn đau không?
- Hết đau từ lâu rồi.
Cô nắm lấy tay nàng mà vuốt ve một cách đầy tình cảm, nhưng ánh mắt chất chứa đầy nỗi sợ hãi ở trong đó. Minh Ngọc sợ, trong khoảng thời gian hai người bị thất sủng, nam chính sẽ lại ra tay làm càn.
- Vậy thì tốt rồi.
Chuyện về sứ thần nước Mãn Kinh, cô cũng rất tò mò về quá trình nam chính xử lí mọi dấu vết mà mình gây ra. Tay hắn đã nhuốm máu của biết bao nhiêu người rồi chứ. Không chỉ giặt ngoại xâm, mà còn có cả chính huynh đệ ruột thịt của mình nữa.
Dù nghe có vẻ là một ác nhân, nhưng phải công nhận hắn có khả năng lãnh đạo, trị vì đất nước. Minh Ngọc thật sự đang rất đau đầu phiền não.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-nu-nhung-lai-xuyen-thanh-hoang-tu-phan-dien/2879796/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.