Yến Linh Chiêu đột ngột mở choàng mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội trong khoảnh khắc. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo nơi bệnh viện làm hắn đau mắt, kéo hắn từ cảnh tượng tận thế vừa rồi trở lại với hiện thực.
“Thế nào rồi?” – Giọng bác sĩ Đổng ôn hòa vang lên – “Cậu nhìn thấy gì?”
Yến Linh Chiêu khẽ rũ mi, im lặng gần nửa phút.
Trong đầu hắn vẫn hiện lên bản thông cáo tuyệt vọng của Liên hiệp Chính phủ, thành phố hoang tàn ngập cát vàng, người mẹ ôm con khóc nức nở giữa thế giới sụp đổ... Tất cả đều quá mức chân thực, giống như hắn vừa xem một bộ phim tận thế vậy.
“Tôi thấy... tận thế.” – Yến Linh Chiêu chậm rãi đáp.
Ngòi b.út của bác sĩ Đổng khựng lại một thoáng, rồi tiếp tục ghi chép.
“Rất thú vị,” ông nói nhẹ nhàng, “một sự phản chiếu từ tiềm thức. Cảnh tượng đó khiến cậu cảm thấy thế nào?”
“Bực bội. Nhưng đồng thời... có một cảm giác quen thuộc rất kỳ lạ.”
Hàng mày Yến Linh Chiêu khẽ nhíu lại, trong mắt thoáng qua sự bối rối mà chính hắn cũng không hiểu nổi.
“Giống như tôi đã từng đến nơi đó, hoặc...” – hắn ngừng lại, lựa lời –
“Nói cách khác, đó là một loại cảm xúc rất mạnh mẽ.”
Bác sĩ Đổng gật gật đầu:
“Trong trạng thái thôi miên, ảo giác thường xen lẫn những mảnh ký ức, lo âu và tưởng tượng. Gần đây cậu có tiếp xúc gì liên quan đến tận thế không? Như xem phim, đọc truyện, hay sáng tác cùng chủ đề chẳng hạn... Kết hợp với sự bất an về tương lai, não bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chu-nhan-quy-di/5276900/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.