Đám người nhau nhao truyền giáo, tiêu chuẩn ngôn ngữ trong đó, thực sự ngoài dự đoán của Vân Dương, không khỏi dở khóc dở cười.
Các ngươi nói điện chủ của các ngươi như thế, thực sự không có vấn đề gì chứ? Thực sự thế cũng được chứ…
…
Buổi chiều.
Vân Dương theo Phác Đức Song tiến tới hạch tâm đại điện của Thánh Tâm điện… Thiên Tâm điện.
Cửa đại điện chỉ có hai thủ vệ, đi vào xem xét, bên trong lại chỉ lớn bằng một gian phòng, trong đó đã có sẵn năm người. Vân Dương vừa tiến đến, năm người đồng thời ngẩng đầu nhìn tới.
Ngồi chủ vị, chính là một đại hán có rấu quai nón, mắt tròn như mắt báo, mặc dù ngồi, nhưng Vân Dương có thể nhận ra, con hàng này mà đứng lên, chí ít phải cao chín thước, chỉ nhìn trọng lượng của nhục thân, chí ít cũng phải tới ba trăm cân. (150Kg)
Thân hình vạm vỡ, cường tráng tới cực điểm!
Một bộ áo choàng đen nặng nề khoác lên người, ngực mở rộng, lộ ra một bộ lông ngực dày đặc.
Giờ phút này thấy Vân Dương đến, thế mà đưa đôi chân dài cười ha ha, ngoắc nói:
- Ngươi chính là chưởng môn Cửu Tôn phủ, Vân Dương? Ta chính là Chiến Vô Phi. Đến, ngồi đi, không cần câu thúc, đừng khách khí, tuyệt đối đừng khách khí.
Vân Dương thoáng chút liền thấy đại não có chút không đủ dùng.
Nói một câu thật lòng, trước đó hắn từng tưởng tượng vô số lần, điện chủ Thánh Tâm điện, tồn tại Thánh quân trong truyền thuyết, Chiến Vô Phi này phải thế nào?
Nhưng có nghĩ nát óc, muôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213313/chuong-1197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.