Đao gãy kiếm gãy có thể thấy được ở khắp nơi, huyết tương đã ngưng kết, từng đám ruồi nhặng vo ve bao phủ. Vân Dương vung ông tay áo, một cỗ kình phong phát ra, đám ruồi nhặng lập tức tử vong, lại bị kình phong thổi bay ra ngoài, tạo thành một mảnh đen nghịt.
- Đúng là người Hắc Sơn minh, tháng trước mấy người này đều có mặt ở Ngũ trọng sơn. Nhưng ở đây không có chưởng môn cùng đệ nhất cao thủ, ừm… cũng không có mấy tên trưởng lão, đại đa số ở đây đều là đệ tử hạch tâm, có điều cũng không phải toàn bộ, chỉ có bảy người.
- Những người khác, hẳn là đã tránh qua được kiếp này?
Vân Dương cau mày:
- Nhưng nhìn vết tích hiện trường, độ mục nát, màu sắc thi thể cùng máu trên mặt đất… những người này, tối đa mới bị giết tầm năm ngày trước.
Đám người Sử Vô Trần gật gù.
Bọn hắn đều là kẻ lọc lõi giang hồ, chút khả năng phân biệt vẫn phải có.
- Chúng ta ở trong bí cảnh một tháng. Mà hẳn sau khi chúng ta vào bí cảnh, đám người Hắc Sơn minh nên sớm rời đi mới phải, tại sao tới hơn hai mươi ngày sau, lại có nhiều người như vậy chết ở đây? Điều này thực sự không hợp lý, tất phải có uẩn khúc bên trong...
Vân Dương lẩm bẩm.
Vấn đề này, tự nhiên không ai có thể trả lời hắn.
Cho dù trí tuệ thông thiên, Vân Dương cũng không thể trả lời!
- Các ngươi nhìn kỹ xem, hỏa cỏ bị tổn hại trong khu vực này, rất nhiều nơi còn uẩn hàm chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213300/chuong-1184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.