Nghe được tổng kết sau cùng của Bình Tiểu Ý, Cam Thiên Nhan tầm rơi lệ, nàng rất muốn lớn tiếng nói: “Phương minh môn chúng ta coi trọng thiên tài, các ngươi đem thiên tài các ngươi không cần cho chúng ta đi, chúng ta coi trọng, chúng ta nhận tất!”
Nhưng lại không thể nói ra miệng, hơn nữa nếu nói ra, Phượng Minh môn có khác gì biến thành nơi thu phế thải của người ta?
Mặc dù bản thân Cam Thiên Nhan tự hỏi, coi như gánh cái xú danh này cũng không sao, thế nhưng mặt mũi, thủ tịch trung phẩm Thiên Vận kỳ Phượng Minh môn vẫn rất xem trọng a!
…
- Đây là chủ phong đại diện, đây là chủ phong giáo trường, đây là chủ phong… đây là đệ nhị phong, đệ tam phong…
Bình Tiểu Ý lần lượt giới thiệu, không chút che giấu, thấy Cam Thiên Nhan thần thanh khí thản, nhất là khi đứng trên đỉnh cao nhất, thấy linh khí nồng đập đập thẳng vào mặt, toàn thân trên dưới đầy thoải mái.
- Lạc Lạc, Cửu Tôn phủ này, quả không tồi, thực sự không tồi, ngươi thực có phúc, ánh mắt ngươi lại càng tốt hơn!
Giang Lạc Lạc hạnh phúc gật đầu mỉm cười.
- Đệ tử thiên tài Cửu Tôn phủ, thực sự không ít…
Cam Thiên Nhan vốn đã rục rịch hồi lâu, giờ phút này không nhịn được nữa:
- Vi sư nghe Bình Tiểu Ý nói, Cửu Tôn phủ không quản được nhiều đệ tử như vậy… không bằng để số đệ tử đời này vô vọng, phân lưu ra một chút…
Giang Lạc Lạc khó xử nhăn mày:
- Sư phụ… chuyện này ta không quyết định được, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213292/chuong-1176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.