Nghe tiếng kêu dào, Đổng Tề Thiên híp mắt lại, trên mặt lặng yên xuất hiện một tia vui mừng.
Con mẹ nó, còn có người tới cửa gây chuyện?
Được, rất được, tới rất đúng lúc! Thời gian này, lão phu bị đén nén tới nhức cả trứng a!
Trung phẩm Thiên Vận kỳ dẫn tới đại biến cố, lão phu không thể làm gì, tâm đã phiền muộn. Hiện lại có đám gia hỏa đui mù tự vác xác tới cửa, há có thể không nhanh tay ra trút hận!
Nhân lực có hạn, câu nói này không sai, thế nhưng lực của lão tử, trước tuyệt đại đa số người, chính là tồn tại bất tận!
- Không cần động, nên làm gì thì cứ làm đi, mấy còn ruồi nhỏ vo ve, không làm nên chuyện!
Đổng Tề Thiên vui vẻ nói:
- Tiểu Ý cùng Noãn Dương, ba người chúng ta ra ngoài là được.
Bình Tiểu Ý cùng Quách Noãn Dương hào hứng theo Đổng Tề Thiên ra ngoài.
Sở dĩ bọn hắn hưng phấn như vậy, bởi lần này bọn hắn không được tham dự tranh đoạt Thiên Vận kỳ, ở nhà tọa trận, tự nhiên cũng buồn bực như Đổng Tề Thiên, hơn nữa, sau biến cố này, tu vi tiến bộ nhảy vọt, rất khát vọng được chiến một phe, ngoài ra…
Bọn hắn vốn biết thực lực của Đổng Tề Thiên mạnh tới kinh người, vượt qua nhận biết của bọn hắn, giờ vừa tinh tiến, lại càng cảm thấy Đổng Tề Thiên càng thêm thâu sâu khó đoán, có siêu cấp cường giả như vậy làm chỗ dựa, có địch nhân nào mà không đối phó được? Cho nên bọn hắn chỉ có hưng phấn, không hề có nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213286/chuong-1170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.