Một bên, Phác Đức Song liếc mắt.
Thực sự đúng là con mẹ nó.
Cần nói kỹ đến vậy không?
Mấy cái đó đều là thường thức giang hồ a?!
Những oán thầm thì oán thầm, đáy lòng Phác Đức Song lại ẩn ẩn hâm một đệ tử Cửu Tôn phủ. Nếu năm đó khi hắn học nghệ, cũng có một vị sư trưởng ân cần dạy bảo như này… thành tựu của hắn, tuyệt không chỉ dừng lại như trước mắt a?
Mặc dù không kiên nhẫn, nhưng Phác Đức Song cũng hiểu: Lâm trận mài gương, hiển nhiên thích hợp dùng cho đám thiếu niên mới ra đời này!
Trong lúc này, thứ mà bọn hắn nhớ, hiển nhiên rất hữu dụng. Một khi vào trong, nếu gặp cảnh khó, lại nhớ tới nội dung mà Vân Dương nói, làm theo lời Vân Dương, liền có thể bình an vượt ải…
Như vậy những mục chú ý hôm nay, sẽ trở thành lạc ấn cả đời không thể xóa nhòa của các đệ tử.
Mà loại lạc ấc này, đối với một võ giả mà nói, có thể thu lợi cả đời!
Vân Dương luôn tận dụng mọi tình huống, để các đệ tử được tiến bộ, được cảm ngộ. Nhất là không thể phủ nhận, mỗi lần Vân Dương hắn làm như vậy, đều khiến các đệ tử của hắn được lợi rất nhiều, cả đời không quên.
Sư trưởng có tâm như vậy… vô luận ở đâu, cũng đều cực hiếm.
Phác Đức Song đầy cảm khái, lại kinh hãi nhìn thấy trước mắt đột nhiên sáng bừng lên.
Một cánh cửa thất sắc xuất hiện từ hư vô.
Trong cánh cửa, mơ hồ hiện thần quang xanh mờ, chỉ một thoáng, liền bao lấy hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213282/chuong-1166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.