Đoàn Xung Thiên đen mặt như đáy nồi:
- Chiến đấu còn chưa kết thúc, chúng ta, còn có cơ hội!
Phác Đức Song hừ một tiếng:
- Còn có cơ hội? Ngươi dám chọn chưởng môn chiến với đối phương?!
Mặt Đoàn Thiên Xung càng đen hơn, đen đến mức vật cực tất phản, biến thành phát sáng rồi. Câu cầu này của Phác Đức Song, có thể nói là cay nghiệt tới cực điểm, Vân Dương thân là chưởng môn, lại trực tiếp xử lý đệ nhất cao thủ của Thất Tinh môn… hắn sao dám chọn Chưởng môn chiến?
- Chúng ta còn Đệ tử chiến và Tự chủ chiến!
Đoàn Thiên Xung cắn răng nói:
- Trận thứ tư, Đệ tử chiến! Đệ tử Cửu Tôn phủ kém hơn đệ tử của chúng ta không chỉ một chút! Trận này chúng ta tuyệt đối sẽ không thua.
Nói xong, Hoắc Vân Phong đang ngồi trực tiếp bật cười muốn ngã, đầu vai run run, khuôn mặt như nở hoa.
Tiếng cười của hắn vừa cất, nhất thời dẫn đến một đám đưa mắt nhìn sang, Hoắc Vân Phong vội vàng quay mặt, cố gắng nhéo bắp đùi, hung hăng nhéo, mãi đến khi nhéo đến tim xanh một mảnh, mới dứt được tiếng cười vang.
Phác Đức Song hồ nghi quay đầu, nhìn thấy Hoắc Vân Phong đang tủm tỉm cười.
- Hoắc huynh, ngươi thấy thế nào?
Hoắc Vân Phong thản nhiên nói:
- Chỉ là vùng vẫy giãy chết, phí công vô ích thôi, không có chút ý nghĩa, ta khẳng định, bại cục của Thất Tinh môn không thể sửa, bất kể là ai xuất chiến, đều thua không thể nghi ngờ, tuyệt không có may mắn.
Đoàn Thiên Xung nhất thời phẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213273/chuong-1157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.