Phác Đức Song hít một hơi thật sâu, duỗi đầu ngón tay chỉ vào mặt Hoắc Vân Phong, nói từng chữ:
- Hoắc, Vân, Phong!
Hoắc Vân Phong tươi cười:
- Phác huynh, đổ ước giữa chúng ta đều là việc nhỏ, trước mắt nên lấy nên lấy đại cục làm trọng. Ha ha ha... Chiến đấu còn chưa kết thúc, đến cùng ai thắng ai thưa vẫn chưa biết. Phác huynh tại sao hiện tại gấp vậy, Thất Tinh môn là danh xưng trận chiến vô địch, ván thứ ba chính là trận chiến, nhất định có thể thắng lại, một khi lật bàn, song phương đều ngang tay, còn có ván thứ tư và thứ năm, ngươi vẫn còn có cơ hội!
- Mà Thất Tinh môn là tông môn lâu đời, nội tình thâm hậu, hiện tại ta có chút lo lắng.
Phác Đức Song kêu lên đau đớn, nguyên bản hắn cũng là cảm thấy như vậy. Nhưng lúc này bị Hoắc Vân Phong nói ra, Phác Đức Song không khỏi càng cảm giác không tốt... Mẹ nó, trận này chiến... Chẳng lẽ cứ thua như vậy?
Hoắc Vân Phong, ngươi thật là ti tiện!
Lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh biết diễn kịch!
- Cuộc chiến thứ ba, trận chiến!
Phác Đức Song giậm chân một cái phát ra Thiên Địa khí, đem hết sự phiền muộn của bản thân phát tiết ra ngoài, rống lên.
Âm ba chấn động tòa Ngũ Trọng sơn, ai nấy đều run rẩy.
- Phác huynh hảo công phu! Quả nhiên tu vi bất phàm!
Hoắc Vân Phong giơ ngón tay cái lên, liên tiếp vuốt mông ngựa:
- Cái này tu vi, thật sự vang dội cổ kim!
Cuộc chiến thứ ba, trận chiến, đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213269/chuong-1153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.