Ngô Dự trước mắt này, tu vi đã đủ sánh vai với Đại trưởng lão Khúc Khiếu Phong của Kim Đỉnh môn. Lần này giao phong, nhìn từ ngoài Vân Dương không bị đánh tới hạ phong, những kỳ thực hắn lại tự biết, nếu không phải hắn chiếm tiên cơ, hoặc nói thẳng ra là hắn đánh lén thành công, còn có Lục Lục toàn lực trợ chiến, nếu chỉ dùng Huyền khí đơn thuần để đối kích, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của gia hỏa này!
Vừa nghĩ tới đây, Vân Dương nhanh chóng xác định sách lược ứng đối, thân thể xoay vòng trên không trung, đao quang đại thịnh, lập tức chém ngang.
Thiên Ý đao pháp thức thứ nhất: Đao Bất Dung Tình!
Một đao chém ra, thiên địa như bị chẻ đôi, trên đao là trời, dưới đao là đất!
Một đao chặt đứt trời đất tương liên!
So với chuyện cảm thấy tu vi của bản thân hơn xa đối phương, Ngô Dự vừa lui lại, vừa đau lòng muốn khóc, bảo đao của hắn theo hắn nửa đời người, sớm đã thông linh, đồng thanh chung khí bao năm nay. Sau một cú va chạm vừa rồi, trực tiếp xuất hiện thêm một vết nứt!
Thậm chí, bảo đao tự phát ra một xúc cảm nhân tính: Sợ chiến!
Đúng vậy, nó sợ thần binh lợi khí của đối phương!
Mắt thấy Vân Dương không tiếp đất, lại còn trực tiếp phát động đại chiêu, Ngô Dự không dám có nửa điểm lạnh nhạt, thân thể nhoáng lên, phân hóa thành ba đạo thân ảnh, cùng nhau xoay tròn, đao quang lập tức tăng vọt, tụ thành một tòa bảo tháp khổng lồ không ngừng trường thành, bão tố dâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213263/chuong-1147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.