Cửu Tôn phủ lại giấu sâu như vậy, quả nhiên đã sớm đào một cái hố to chờ đối phương nhảy.
Không, rõ ràng có mấy người tự mình nhảy hố, nhảy đến thương tích đầy mình, thế nhưng vẫn không biết, cho tới giờ khắc này, đến khi Cửu Tôn phủ tự mình mở lá bài tẩy, mới thực sự hiểu, hiểu trước đó bọn hắn thua không oan!
Sắc mặt Hoắc Vân Phong càng thêm phức tạp.
Giờ khắc này, cái tâm tư muốn nhìn Truyền kỳ ra đời của hắn đã sớm bay tới tận đẩu tận đâu.
Chỉ còn lại một cảm xúc, con mẹ nó, quá hố!
Nếu lão tử còn đánh cược, nói không chừng còn bị hắn hố lần nữa!
Tử bào bồng bềnh, Vân Dương thản nhiên bay xuống. Trong ngực hắn còn ôm một quả nhung cầu tuyết trắng, thần thái như trọc thế giai công tử, nhẹ nhàng mỹ thiếu niên.
Chỉ riêng tiểu gia hỏa lớn chừng quả đấm kia, con mắt vô tội, tiếng kêu meo meo, đã có thể đáng yếu chết người không đền mạng!
Nhưng ánh mắt đám người nhìn gia hỏa này, đáy lòng chỉ có từng đợt ác hàn.
Mẹ nó!
Một Huyền thú cấp Thánh vương, ngày ngày giả ngây thở mê hoặc người, thực sự thế cũng được?
Trong nháy mắt, Vân Dương đã chạy tới giữa sân.
Ánh mắt Khúc Khiếu Phong thanh lãnh dị thường, lực chú ý dồn lên Đại Bạch Bạch trong ngực Vân Dương, nhìn chằm chằm hồi lâu.
- Vân chưởng môn, lần này xuất chiến, ngươi chỉ mang theo một đầu Huyền thú?
Khúc Khiếu Phong hỏi.
Vân Dương ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ không giới hạn số lượng Huyền thú phụ chiến? Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213245/chuong-1129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.