Gấu đen hùng hùng hổ hổ đứng lên:
- Đám oắt con môn phái kia, từng người đều là kẻ đầu óc chậm chạp, tất cả giống như con lợn. Không chơi bóng với ta, cũng không cho ta mật ong, càng không tìm hầu tử chơi với ta... Còn không cho ta rời đi một bước... Chỉ có lúc bọn chúng xảy ra chuyện, gặp phải kẻ địch ứng phó xong việc mới nhớ tới ta…
- Người sống một đời, luôn có rất nhiều thân bất do kỷ, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh...
Vân Dương thở dài một tiếng.
Ánh mắt gấu đen sáng lên:
- Không tệ không tệ, chính là câu nói này. Ta vừa rồi không nhớ ra được.
- Có điều tiền bối những năm này... Trải qua thật sự không phong quang.
Thời điểm Vân Dương nói câu này đã tận lực thả ra từng tia khí tức sinh mệnh bản nguyên.
Dù sao Vân Dương nói lời này có ý châm ngòi ly gián rõ ràng, từ việc Hắc Hùng Vương biểu hiện ra nhân tính hóa, lý tính hóa, lập tức trở mặt cũng là việc hợp tình hợp lí, không ngoài dự kiến, cho nên khí tức sinh mệnh bản nguyên sẽ giảm xốc,
Nhưng hành động của Vân Dương lúc này đúng là quá lo lắng, gấu đen được lời này như tìm được tri âm, buồn vô cớ thở dài nói:
- Nào chỉ không phong quang, đơn giản chính là đang ngồi tù! Lão nhân gia ta lần trước đi ra, nói chung đã là chuyện của hơn ba trăm năm trước, đám vương bát đản xấu bụng!
- Đến, uống uống rượu rượu.
- Đến, dùng bữa dùng bữa.
- Tới...
Chung quanh, đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213236/chuong-1120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.