Sau khi ánh sáng lóe lên, hai người một thú giữa sân đều khôi phục lại.
Bạch Dạ Hành khôi phục một thân áo trắng, cơ thể tái tạo, trạng thái hồi phục hoàn toàn, trên mặt vẫn giữ thần thái bình thản, ánh mắt như không có việc gì xảy ra.
Thế nhưng phía đối diện, ánh mắt đệ tử Ngự Thú tông nhìn hắn giống như gặp quỷ, tràn đầy hãi hùng. Còn đầu Huyền thú kia, hoàn toàn không dám nhìn Bạch Dạ Hành, cho dù liếc sơ qua cũng gào lên một tiếng, tranh thủ cúi đầu thật nhanh, cũng không dám lại nhìn gương mặt bình tĩnh như vậy!
Bạch Dạ Hành đánh một trận làm người và thú sợ phá gan, không dám nhìn thẳng…
...
- Chưởng môn sư tôn, sư phụ, các vị sư bá, đệ tử may mắn không làm nhục mệnh, thắng được trận này!
Bạch Dạ Hành đi lên giao lệnh.
Khổng Lạc Nguyệt vui mừng kiêu ngạo, những người khác cũng tán thưởng.
- Không tệ! Thật không tệ!
Vân Dương khích lệ nói:
- Dạ Hành, ngươi đánh trận này biểu hiện quá xuất sắc, từ trận chiến này, trong hàng đệ tử đời thứ nhất sẽ không có người nào xuất sắc hơn ngươi! Lạc Nguyệt, ngươi thu tên đệ tử này, quả nhiên không có thu uổng phí!
Khổng Lạc Nguyệt cười như nở hoa, khiêm tốn nói:
- Lão đại đừng khen hắn như vậy, Dạ Hành còn cần tiến bộ. Ngươi cũng không nên làm hư hắn.
Đám người Sử Vô Trần liếc mắt nhìn Khổng Lạc Nguyệt, đột nhiên muốn đánh hắn một trận.
Hắn không phải đang giả vờ, đang đắc ý hay sao?
Vân Dương mỉm cười:
- Ta khen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213233/chuong-1117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.