Phía trên Hoắc Vân Phong khẽ thở dài, nói:
- Đây chính là thằng ngu! Hắn vậy mà không có cảm giác được người khác đang cố ý yếu thế, tận lực tiêu hao nguyên khí và thể lực của hắn! Trận chiến này... Thua tuyệt không oan, không thua mới là gặp quỷ.
Sử Vô Trần mang theo sắc mặt tái nhợt quay về trận doanh Cửu Tôn phủ.
Nghênh đón hắn là ánh mắt lo lắng của các huynh đệ, kì thực đều ẩn chứa đùa cợt bí ẩn.
Lạc Đại Giang tiến lên đón, vừa thấy mặt đã nói:
- Lão nhị, ngươi xuất diễn diễn thật cực khổ nha?
Sử Vô Trần hừ một tiếng, liếc mắt:
- Bằng không làm thế nào? Lão đại đã an bài như vậy... Ta làm sao không muốn một kiếm bổ hắn, nhưng mà... Lão đại hắn không phải không nguyện ý sao?
Nhậm Ngã Hành nghe vậy cười ha ha một tiếng:
- Lão nhị, ngươi tự mình cảm thụ, cảm giác chân thật nhất, thực lực Tưởng Kính Phi đạt tới tiêu chuẩn gì?
Sử Vô Trần hừ một tiếng nói:
- Nhìn thực lực của hắn, nói chung cũng chỉ đạt tới tiêu chuẩn Thánh Giả nhị phẩm đỉnh phong. Nếu không phải lão đại liên tục khuyên bảo vận dụng chiến thuật, ta một kiếm đã chém hắn thành tro bụi.
Tất cả mọi người cười ha ha một tiếng, cũng mỉa mai ai đó tự biên tự diễn, ngược lại nhao nhao vỗ vai Sử Vô Trần, khen không dứt miệng:
- Lão nhị! Đúng là lão nhị tốt!
Sử Vô Trần hừ một tiếng ngẩng đầu lên.
Lập tức hồ nghi quay đầu:
- Các ngươi... Tại sao không gọi ta là Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213208/chuong-1092.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.