Hoắc Vân Phong:
- Không hài lòng? Không quan hệ, ta đặt Cửu Tôn phủ một bồi mười thì như thế nào! Kiểu gì? Nếu như các ngươi thắng, ta có năm mươi khối linh ngọc cực phẩm, Thương Ngô môn có ý gì, thắng mới được một chút lợi nhuận như vậy, cầu phú quý trong nguy hiểm, có phải hay không!
- Ha ha...
- Một bồi mười lăm!
- Ha ha...
- Một bồi ba mươi! Đây đã là cực hạn của ta, nếu như các ngươi còn không cá cược, coi như xong!
Hoắc Vân Phong phàn nàn nói:
- Quá nhàm chán!
Vưu Bất Năng trầm ngâm một chút:
- Một bồi ba mươi đúng không? Vậy ta cũng hào hứng đặt Cửu Tôn phủ hai khối. Bao nhiêu cũng thêm chút việc vui, ngươi là lão đại, làm huynh đệ tặng ngươi hai khối cực phẩm đã là cực hạn. Nhiều hơn thì không cấp nổi.
Đinh Bất Khả tức giận:
- Vưu Bất Năng! Ngươi làm gì đáp ứng? Ngươi nói gì? Gia hỏa không biết xấu hổ không biết thẹn hại chúng ta mất nhiều linh ngọc cực phẩm, cũng lừa trên trăm khối... Ngươi trả hết khi nào?
Vưu Bất Năng mỉm cười:
- Ngươi còn không có thấy rõ sao, gia hỏa này tất nhiên muốn kéo hai ta vào cuộc, hai khối linh ngọc cực phẩm là cái gì chứ, xem như đánh cược nhỏ di tình, đuổi ma bài bạc.
Hoắc Vân Phong mừng rỡ:
- Đinh Bất Khả, ngươi nói thẳng ngươi đánh cược hay không là được? Ngươi không cá cược là chuyện của ngươi, cũng không nên quấy rối, quấy nhiễu người khác phán đoán.
Đinh Bất Khả nói:
- Cằn nhằn, nếu Vưu Bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213205/chuong-1089.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.