Chín đệ tử của Khổng Lạc Nguyệt nghe vậy, ánh mắt cùng sáng lên, nhao nhao năn nỉ:
- Sư tôn, có thể cho chúng ta nhìn Thạch sư bá báo thù cho sư huynh hay không? Van cầu ngươi, sư phụ!
Khổng Lạc Nguyệt vẫn lạnh nhạt:
- Các ngươi không hiểu ta nói gì sao? Các ngươi không có tư cách, hiểu không?! Báo thù không phải là chuyện của các ngươi, người khác có làm hay không làm, không phải chuyện các ngươi có tư cách hỏi đến! Đi! Đừng để ta phí nước bọt!
Không tiếp tục nói thêm, cường ngạnh mang theo chín đệ tử trở về.
Chín người nghiến răng nghiến lợi, lệ rơi đầy mặt, nhưng lại không có cách nào khác, chỉ có thể bước theo Khổng Lạc Nguyệt rời đi.
Nhưng từ nay, trong đáy lòng chính người đều thầm gieo một hạt giống.
Đây, chính là giang hồ!
Địch không chết, ta chết!
Tư cách, chính là thực lực.
Thực lực không đủ, chỉ có thể rơi lệ!
Ngay cả tư cách nhìn địch nhân ngã xuống cũng không có.
Cái này, mới thực sự là giang hồ, là hiện thực tàn khốc nhất.
Bọn hắn cẩn thận bước chậm lại một chút, mong mỏi có thể nghe được thanh âm Thạch sư bá đại khai sát giới, nhưng tâm nguyện của bọn hắn định sẵn phải thất bại, còn chưa kịp nghe được, đã về tới cửu phong.
Giờ phút này, tâm cảnh bọn hắn đã đứng sẵn biên giới bạo tạc.
Khổng Lạc Nguyệt nhàn nhạt nói:
- Tiếp tục tu luyện!
Lời còn chưa dứt, đã trực tiếp trở về cung điện của mình, không chút lưu luyến.
Mà thiếu niên thụ thương kia, cũng trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213132/chuong-1016.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.