Chỉ nghe trường kiếm ngâm vang, nhưng tiếng long ngâm vang trời, thậm chí trong tiếng kiếm minh này, tất cả mọi người đều nghe được ý vị thắng lợi.
Nhưng cảm giác trời thu mát mẻ đìu hiu như càng thêm rõ rệt.
Giữa sân, Lạc Đại Giang cong cong vèo vẹo lui lại bảy bước, sắc mặt trắng bệch, ngực trái có một vết đứt thẳng kéo tới dưới bụng, may là chỉ quần áo bị cắt đứt, không làm tổn thương tới da thịt.
Rõ ràng là Sử Vô Trần kiếm hạ lưu thình, chiến đấu tuy mãnh liệt nhưng không nguy hiểm.
- Ta thua rồi.
Thân thể Lạc Đại Giang ưỡn thẳng, gương mặt khâm phục:
- Sử Vô Trần, kiếm của ngươi đã tới cấp độ tâm kiếm hợp nhất, ta thua tâm phục khẩu phục. danh xưng Thứ Tôn Kiếm Tôn trong Cửu Tôn đã thật sự quy vị, ta bị tâm phục khẩu phục.
Sử Vô Trần mỉm cười nói:
- Đâu có đâu có. Giờ ta mới chỉ mò được tới bậc cửa mà thôi, trình độ Đại Giang ngươi cũng khiến ta kinh ngạc… Giờ ta thậm chí chăng còn bao sức dể đứng, đòn cuối cùng nếu không hiệu quả, người chịu thua phải là ta rồi.
Vừa nói, thân thể Sử Vô Trần vừa lung lay, quả thật dáng vẻ không đứng thẳng được, cho thấy không phải ngụy trang.
Trên đầu trên mặt hắn, toàn thân hắn đều đầm đìa mồ hôi, sau khi chiến đấu kết thúc mồ hôi của hắn mới đổ ra, sắc mặt cũng trắng bệch, ngay ánh mắt cũng dần mơ hồ.
Trận chiến này bất luận Sử Vô Trần hay Lạc Đại Giang đều đã ứng phó toàn lực, tận tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213123/chuong-1007.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.