Sau khi nghe Quách Noãn Dương nói xong, đám người cùng ngạc nhiên, cùng lộ vẻ xấu hổ, cả nửa ngày không ai mở lời, rõ ràng ngạc nhiên với lựa chọn của Quách Noãn Dương. Nhưng đúng như lời Quách Noãn Dương, trận chiến xếp hạng Cửu Tôn nhìn như công bằng nhưng lại có tai hại trời sinh với kẻ chuyên ám sát như Quách Noãn Dương.
Đối với chuyện này, Quách Noãn Dương chẳng những không nhụt chí, ngược lại mở miệng hỏi:
- Vân lão đại, sau này Cửu Tôn phủ chúng ta liệu có bố trí một nhánh chuyên ám sát không?
Vân Dương thản nhiên đáp:
- Vốn không có quyết định này.
Quách Noãn Dương dương nghe vậy lộ vẻ chán nản, cúi đầu nói:
- Vậy làm sao giờ, chém giết chính diện quả thật không phải sở trường của ta…
Vân Dương nói:
- Ta quả thật không có ý định thiết lập một nhánh chuyên ám sát. Nhưng Cửu Tôn phủ trong dự định của ta dưới trướng có Ám Đường Âm Ti. Mà nhìn quanh toàn bộ Cửu Tôn phủ, không ai thích hợp nhậm chức đường chủ Ám Đường hơn ngươi!
Quách Noãn Dương ngạc nhiên nhảy dựng lên:
- Ta thích nhất là làm việc này, từ giờ trở đi ta chính là đường chủ Ám Đường, không cho ai cướp với ta!
Đám người cùng sửng sốt, lại cười vang, không còn bầu không khí lúng túng lúc trước.
Có ngu mới cướp với ngươi.
Trận sau, Lan Nhược Quân đấu với Ngô Mộng Huyễn.
Lan Nhược Quân danh xưng Hoàng Y Sương Kiếm, Ngô Mộng Huyễn danh xưng Tử Bào Kim Châm. Sau ba trận quan chiến, Vân Dương cũng khá mong chờ hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213120/chuong-1004.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.