Tiếp đó, một luồng sương trắng nồng đậm hiện lên, một luồng linh khí nồng đậm tới cực điểm bất ngờ ập tới.
Vân Dương mỉm cười xuât hiện:
- Hai vị huynh đệ rốt cuộc cũng tới, Vân Dương trông mòn con mắt rồi. Mời! Mời vào!
Giờ khắc này hai người chỉ cảm tháy lo lắng vốn vẫn treo trong lòng đột nhiên biến mất trước gương mặt tươi cười này, cảm thấy trong lòng cũng theo đó nóng lên.
Ngô Mộng Huyễn ôm quyền chào nói:
- Sao dám khổ cực Vân Thủ Tôn tự mình tới đón… Bọn Sử Vô Trần đâu rồi?
Vân Dương cười càng thân mật:
- Bọn họ đều đang luyện công… đoán chừng giờ đã bị thao luyện tới không còn biết gì rồi… Không sao không sao, các ngươi cứ vào trước đã.
Đã bị thao luyện tới không còn biết gì… Hả?
Sao… lời này khiến người ta sợ hãi vậy?
Cửu Tôn phủ chẳng phải môn phái mới thành lập à? Vân Thủ Tôn Vân Dương này là người sáng lập Cửu Tôn phủ, tu vi cũng chỉ như vậy, trong môn phái liệu có cao nhân nào để thao luyện đám người Sử Vô Trần?
Khó hiểu! Đồng thời cũng cực kỳ đáng sợ.
Ngô Mộng Huyễn cùng Lạc Đại Giang cảm thấy mơ hồ, bước vào sơn môn Cửu Tôn phủ.
Sau lưng họ là cặp mắt hiếu kfy của người nhà, đánh giá các kiến trúc trong sơn môn Cửu Tôn phủ.
Hai người lần này mang ý đập nồi dìm thuyền, mang hết tất cả người nhà bao gồm cha mẹ cùng hai tiểu muội của Ngô Mộng Huyễn, Lạc Đại Giang ngoại trừ cha mẹ còn có một thiếu nữ áo đỏ gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213109/chuong-993.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.