- Nghe cái ngươi nói chuyện xem ra trung khí vẫn sung túc lắm, có vẻ đêm qua còn chưa thật sự dùng sức, còn xa mới tới cực hạn rồi. Nếu không sao giờ còn sức mà mắng chửi người khác, không hổ người trẻ tuổi, sức khôi phục thật tốt, xem ra ta phải tăng thêm chút áp lực. Huấn luyện ấy mà, phải tới cực hạn mới có hiệu quả…
Đổng Tề Thiên hừ hừ nói.
- Nào đâu phải chưa tới cực hạn… Tối qua rõ ràng chúng ta đều liều mạng mà, chỉ chút nữa là không hoạt động nổi nữa.
- Huấn luyện viên trưởng minh giám, tối hôm qua quả thật chúng ta đã dốc hết sức từ khi bú sữa mẹ ra rồi, giờ tay chân bủn rủn, thân thể như bị móc sạch…
- Vậy ta hỏi các ngươi, trong quá trình đối chiến các ngươi có cảm ngộ gì? Hay có… lĩnh ngộ gì?
- Cái này...
- Cái này... Có vẻ như...
- Hình như ta không có cảm giác gì… chỉ thấy đau…
- Ngoại trừ đau đến muốn chết ra… còn… còn có cảm giác gì được?
- Không có...
Đổng Tề Thiên gật đầu:
- Rất tốt, rất tốt. Không có lĩnh ngộ thì tốt rồi. Các ngươi đã không lĩnh ngộ được bất cứ thứ gì, vậy đêm nay tiếp tục nhé! Đến lúc nào các ngươi lĩnh ngộ thì thôi!
Lời này vừa dứt hắn đã quay người bước đi, chỉ có một lời xa xa truyền lại...
- Sáng sớm ngày mai, ta muốn thấy mấy kẻ bị đánh gãy xương.
Trong phòng kêu rên ầm ĩ.
- Đừng mà....
- Hôm nay đã đủ thảm rồi, sao lại còn tiếp tục…
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213100/chuong-984.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.