Đổng Tề Thiên nhìn Vân Dương, lại nhìn Sử Vô Trần cùng Thạch Bất Giai cùng Khổng Lạc Nguyệt, nhất là nhìn vẻ liều lĩnh không hề che dấu của ba người Sử Vô Trần, chậc chậc lưỡi, nhếch miệng cười nói:
- Rất tốt, đám tiểu tử các ngươi căn cốt không tệ, rất không tệ. Mặc dù căn cốt Vân tiểu tử tốt nhất nhưng ba ngươi cũng không kém, đều là tài liệu thượng thừa. Đáng cho huấn luyện viên trưởng ta bỏ chút sức ra rồi.
Ba người Sử Vô Trần mặt cười lòng không cười, nghe vậy cùng ôm ngực hừ lạnh:
- Muốn làm huấn luyên trưởng của chúng ta không thể dùng miệng được. Muốn điều khiển chúng ta phải có thực lực, bốc phét chém gió gì đó là việc của đám A Miêu A Cẩu!
Đổng Tề Thiên sửng sốt một chút, mỉm cười đầy thâm ý, sắc mặt thú vị:
- Xem ra trước khi chính thức dạy dỗ ta phải để các ngươi tâm phục khẩu phục mới được. Bốn các ngươi cùng lên đi, để các ngươi mở mang kiến thức trình độ của huấn luyện viên trưởng, biết trời cao bao nhiêu, ta cao bấy nhiêu!
Vân Dương lắc dầu như trống nỏi:
- Không không không, ta không cần mở mang kiến thức, ta đã sớm tâm phục khẩu phục huấn luyện viên trưởng ngài rồi.
Vân Dương không ngốc, bẫy to như vậy làm sao hắn phải nhảy vào?
Lại không cần nói, chỉ theo biểu hiện trước mắt của Đổng Tề Thiên, hắn chí ít cũng là cấp độ Thánh Tôn. Còn mình là gì? Mới lên Thánh Giả? Chênh lệch này nào chỉ vạn dặm...
Ước chừng Đổng Tề Thiên thổi một hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213088/chuong-972.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.