Cho dù Vân Dương phát hiện chân ý của hắn, muốn mượn tay hắn diệt trừ tất cả những người khác, thế nhưng cũng không cần phải đem bốn khối thần cốt kia ra a, thậm chí ngay cả ba bộ thi thể kia cũng không cần cự tuyệt, bởi vì vô luận thế nào, vì đoạt lấy chiến lực mạnh nhất, ứng phó với trận chiến cuối cùng này, hắn cũng sẽ giết hết mấy người sóng sót kia.
- Bởi vì ta sợ ngươi thu thập không hoàn chỉnh.
Vân Dương mỉm cười nói:
- Nếu không hoàn chỉnh, ta sợ ngươi không dám khởi động kế hoạch đó. Mặc dù khả năng này không lớn, nhưng xưa nay ta chưa bao giờ trông chờ vào may rủi, nếu ngươi thực sự không khởi động kế hoạch này, ta thực sự không thể xác định, ngoại trừ ngươi, Tứ Quý lâu còn bao nhiêu người.
- Nhưng chỉ cần ngươi khởi động kế hoạch này, như vậy, tất cả thủ hạ của ngươi sẽ bị ngươi giết sạch, ta thậm chí còn không cần cả quan tâm!
- Bởi vì, chính ngươi sẽ nhất định đuổi tận giết tuyệt.
- Tính như vậy, bốn khối thần cốt kia, thúc đẩy cục diện này, xác thực, vật siêu giá trị!
Vân Dương nở nụ cười bình thản:
- Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu hơn còn là do ta thần công đại thành, nóng lòng muốn lĩnh giáo thủ đoạn lớn nhất của Tứ Quý lâu các ngươi.
- Nếu không để ngươi thi triển ra lúc này, ta cảm thấy, ngươi sẽ vô cùng… không cam tâm mà chết!
Vân Dương cười cười:
- Là đối thủ mà ta muốn giết nhất, ta rất tình nguyện cho ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212985/chuong-869.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.