Chính là Niên tiên sinh vừa rồi mới nói chuyện với Vân Dương!
Kế Linh Tê ở bên còn chưa kịp nói gì, Niên tiên sinh đã ôm thi thể biến mất.
Thực sự hoàn toàn không để trận chiến chỗ xa xa kia vào trong mắt.
Vân Dương đột nhiên chém mạnh một đao, Xuân Thiên ứng đao lui ba trượng, cười ha ha nói:
- Niên tiên sinh, lập trường song phương đã quá rõ, sinh tử giao phong cũng chỉ là chuyện sớm muộn, sao không ra mà chiến một trận, nhất quyết một phen?
Thanh âm ung dung của Niên tiên sinh truyền đến:
- Trận chiến này, thế nào cũng phải để cho Vân Tôn ngươi được tôn trọng đáng có. Giang hồ ăn oán vốn khó nói đến công bằng, nhưng trận này lại do Vân Tôn chủ động mời, bên ta không những chiếm ưu thế sân nhà Khống Linh đại trận, càng có người đông thế mạnh, như vậy giờ tạo nên một chút hoàn cảnh chiến đấu tương đối công bằng một chút cũng xem như là hồi báo đi.
Vân Dương cười nhạt nói:
- Công bằng? Ha ha, bất kể công bằng thế nào, đều vẫn chỉ là vây công, cần gì phải bịt tai trộm chuông, lừa mình dối người, làm như vậy, không phải càng khiến người chê cười hay sao.
Thanh âm Niên tiên sinh mang theo ý cười:
- Lừa mình dối người hay không tự ngươi ta biết. Trận chiến này, đúng thực là chúng ta muốn tự mình tiến lên, tất cả vây công, nhanh chóng chấm dứt trận chiến này. Nhưng Xuân Thiên lại muốn xung phong nhận việt, muốn ước lượng khả năng của Vân Tôn, thân là lâu thủ, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212961/chuong-845.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.